Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

LAO ĐAO CÕI NHỚ (Thơ Họa)

Ru Ta Ngậm Ngùi


Nhạc : Trịnh Công Sơn
Tiếng hát : Cẩm Vân
 
 

LAO ĐAO CÕI NHỚ
(Họa lại bài thơ LòNG MềM VớI THơ của chị Ngọc Bích)

 Trong huơng khói toả ngây ngây,
Bóng anh ẩn hiện tháng ngày trong em
Rời xa hẳn chốn đua chen
Riêng em lẻ bạn, tim mềm ý thơ !

Hồn đau, đau đến si khờ
Anh tan tan khuất, ta giờ mất nhau …
Mắt xưa nay xám nhạt màu
Tóc xanh bạc nhuốm …tơ sầu nào phai !

Âm , Dương đã hẳn đành rồi,
Kiếp duyên định thế, ai hồi được ư?
Gục đầu dạ nhói tương tư
Đêm về viết mãi dòng thư cho người …

Lệ cay, cay mặn chát môi ,
Hồn Đông đông cứng, đành thôi tháng ngày …
Thêm lần Giỗ nữa năm nay
Trớ trêu tháng Bảy, một ngày giây oan !

Trái ngang phân rẽ đôi đàng,
Đành thân phận, biết kêu than ai nào ?
Anh nay xa mãi trên cao
Hay chăng em lại lòng nao nhớ người !

Thu Tâm 

 

 LòNG MỀM VớI THơ

Nhớ anh, nỗi nhớ ngất ngây
Nhớ từ những tháng những ngày bên em
Anh xa cuộc thế bon chen
Mình em còn lại lòng mềm với thơ

Nhớ anh nhớ đến dại khờ
Biết bao giờ ? Đến bao giờ gặp nhau ?
Đếm từng sợi tóc phai màu
Tóc mau bạc trắng mà sầu chậm phai.

Xa nhau, thật đã xa rồi
Hẳn rằng đến kiếp luân hồi gặp ư ?
Thế nên còn chút tâm tư
Đôi dòng thơ đốt, dòng thư về người

Khói cay mắt, mặn bờ môi
Có hay chăng nhỉ, ôi thôi một ngày
Giỗ anh tháng bảy năm nay
Hai con số bảy một ngày nghiệt oan.

Biết rằng từ cõi thiên đàng
Anh nghe được tiếng em than không nào ?
Trời xanh , mây trắng bay cao
Hôm nay ngày giỗ nôn nao nhớ người.

Ngọc Bích

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét