Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2022

THU ĐÃ TÀN PHAI

 


THU ĐÃ TÀN PHAI
 
Thu chưa đi ngày Đông tìm đến vội
Tháng Mười Hai mới chớm, đã mơ màng.
Mới hừng đông ánh dương đà lạc lối
Lá trên cành vội vã bỏ đi hoang
 
Gió lặng lẽ thôi đùa trêu cây cỏ
Mây xám giăng mờ mịt bóng, buồn tênh
Mưa hắt hiu, mưa rơi từng sợi nhỏ  
Để lối về chân mỏi, bước chênh vênh.
 
Đường im vắng nhạt nhòa màu sương khói
Giọt nước rơi gợn xao xác bóng người
Mưa cuối Thu, mưa âm thầm câu nói
Phai tàn rồi thanh sắc của thời gian...
 
 
Nhã Giang Thu Tâm

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2022

MƯA THU GỢI SẦU

 


MƯA THU GỢI SẦU

Mưa rơi mưa rơi, từng hạt rơi ướt vai
Tâm tư bâng khuâng sợi buồn theo tóc mai  
Đôi chân lang thang lặng lờ trong bóng phai
Bên kia sông hàng cây đứng u hoài.
 
Xuân đi qua mau, ngậm ngùi thương kiếp hoa
Bao năm xa quê lòng không thôi thiết tha
Thu Đông tha phương ngầm trong tim xót xa
Sầu vương trong đáy mắt nhạt nhòa...
 
Cuộc sống luôn lầm lũi, người vẫn mang lầm lỗi
Để lại bao đắng cay.
Đời cuốn trôi vội vã, người bước trong vùng tối
Hằn sâu vết u sầu.
 
Xin mưa thôi rơi, trời bừng lên nắng tươi,
Cho tia yêu thương rọi ấm áp cuộc đời
Xin tin yêu đem hạnh phúc đến muôn nơi
Xua tan đớn đau, chỉ còn thắm nụ cười.
 
Nhã Giang Thu Tâm