Thứ Tư, 27 tháng 4, 2022

SẦU THÁNG TƯ



SẦU THÁNG TƯ
 
Giữa làn khói, hương trầm phảng phất
Tim bỗng dưng chất ngất nỗi sầu
Tháng Tư dậy tiếng kinh cầu,
Tháng Tư khói lửa đỏ mầu xót xa
Mỗi năm một chùm hoa tang trắng
Nhắc nhở cho giọt  đắng đừng phai
Tháng Tư năm ấy vòng gai
Trói đời chiến sĩ, nạn tai dân lành                                                                                                         
Miền Nam đẹp thôi đành bỗng chốc
Ngày Ba Mươi thảm khốc u buồn
Quê hương là cả linh hồn
Ai đang tâm cắt mất nguồn suối trong?
Thương quê mẹ long đong khốn khó
Ai thừa cơ mượn gió bẻ măng
Nhìn lên chợt thấy vầng trăng
Rưng rưng nhỏ lệ, phải chăng tiếc gì?
Tim tan nát bởi vì dấu tích
Vẫn y nguyên tấm lịch năm nào
Lòng luôn đau đớn nghẹn ngào
Dạ còn nhức nhối, cồn cào vết thương
Dẫu cách biệt, lòng thường yêu dấu
Bốn bảy năm nung nấu, nguyện cầu
Hồn thiêng sông núi nhiệm mầu
Xin xây dựng lại con tầu tự do...
 
Nhã Giang Thu Tâm

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2022

MẸ TÔI NĂM XƯA (Thơ phổ nhạc)

 

https://www.youtube.com/watch?v=zeRpBppaW74

SỰ DÃ MAN CỦA "CON NGƯỜI".




 https://www.facebook.com/ngoclanreview/videos/1014772535806526


SỰ DÃ MAN CỦA "CON NGƯỜI".



Từ những diễn biến trong cuộc chiến Nga và Ugraine cả hơn 2 tháng nay mà chưa biết đến bao giờ mới kết thúc. Bao nhiêu ngàn người dân vô tội đã chết tức tưởi bởi đạn bom do kẻ xâm lăng cố tình dội xuống! Biết bao nhiêu lính tráng của cả 2 bên đã tử vong bỏ lại cha mẹ già, vợ trẻ con thơ.

Bên Nga thì bởi sự tham vọng bá quyền, ép buộc hay dẫn dụ các trai tráng vào đường tử lộ phi chính nghĩa, và Ugraine vì bảo vệ đất nước khiến cả thanh niên và phụ nữ chịu hy sinh cầm súng làm một người lính thực thụ...



Tất cả đang phơi bày hình ảnh của bên chính bên tà, sự chết chóc kèm theo những giọt nước mắt đau khổ của người ở lại... Những ngôi nhà, các thành phố tan hoang đang phơi bày lan tràn trên các phương trên xã hội. Ôi! đau xót lòng...

Cộng thêm với clip vừa được post trên FB về cách hành xử công khai, thiếu tính nhân của người đầu bếp này khiến tôi bỗng nhiên đâm ra hoài nghi và sợ hãi.



Con người khác loài vật ở chỗ có tâm tánh. Nếu con người không còn nhân tính nữa thì sao, và nếu tách riêng hai chữ "Con" và Người", thì hẳn khác gì nhau giữa người và vật? Loài vật giết hại nhau vì bản năng sinh tồn, nhưng con người lại đôi khi vì cái hư danh, sự tham vọng chính trị và lòng háo thắng mà không kể đến hậu quả mình gây ra. Vô hình chung con người đó đã trở thành loại dã thú nguy hểm không cùng, và loại dã thú này đang bị khắp thế giới Tự Do khinh khi, đang bị hầu như cả nhân loại đồng lòng muốn triệt hạ .



***

Quay trở lại clip dưới đây. Có phải chăng cũng vì quan niệm: "Vật dưỡng nhân" khiến cho con người khao khát đua nhau tìm kiếm các loài vật quý hiếm, hay loài động vật đặc biệt khác thường?

Có phải họ muốn thỏa mãn cái "HƠN NGƯỜI", hay bình thường chỉ để thưởng thức những món ăn "độc và lạ". "Độc" và lạ kể cả hành động trong khi chế biến, đây mới là điều đáng nhắc.

Có người vì muốn thỏa mãn cái tôi quá lớn, chỉ chú ý đến sự hiện hữu hay quan tâm và ca tụng của người chung quanh mà đã trở thành loài vô tình. Trong khi con người được tạo hóa ưu ái, vốn hơn hẳn những con vật ở chỗ được coi là giống hữu tình, có bộ óc khá thông minh. Họ biết dùng trí lực để chế ngự các loài vật dù là sư tử, hổ báo. Họ có sự thông minh và khéo léo để phát minh ra những tiện nghi có ích cho đời sống. Càng ngày nền khoa học đã chứng minh con người đứng trên tất cả muôn loài. Có khi nào thông minh quá hóa cuồng không nhỉ!

 

Hay có phải chăng vì sự tiến hóa của văn minh hay khoa học vượt bậc lên quá cao một cách bất thường, khiến đầu óc một số người cũng trở thành không bình thường? Hoặc thời buổi hai chữ "Con - người" dần tách biệt để càng ngày nguời ta càng trở nên vô cảm, lạnh lùng, khắc bạc?

Họ có thể không ngại ngần ám hại hay lường gạt ngay chính cha mẹ, người thân yêu nhất. Họ cũng có thể giết ăn thịt cả con vật trung thành, loại thú nuôi sẵn sàng hy sinh và cùng đồng cam cộng khổ bên cạnh họ nhiều năm. Họ có trí óc vượt bực, họ có khả năng thuần phục, bắt giam và thậm chí giết hại tất cả loài vật nào họ muốn. Vậy thì có nên oán ghét khi có ai đó vô tình bị loài ác thú như hổ báo hay sư tử, rắn giết hại không?

"Cá ăn kiến, và kiến ăn cá", ai biết được sẽ có một ngày họ nhận quả báo, ngày đó không hề không báo trước!

 

Xin mượn hai câu thơ của đại thi sĩ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu trong bài thơ “Đời Đáng Chán” để cảm thán:

 

"Giang hà nhật hạ nhân giai trọc

Thiên địa lô trung thục hữu tình".

 

Vâng, trong cõi đời ô trọc này còn ai có được tấm hữu tình?

 

Nhã Giang Thu Tâm


Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2022

THÁNG TƯ VỚI NỖI NGẬM NGÙI

 




THÁNG TƯ VỚI NỖI NGẬM NGÙI
 
Mùa Quốc Hận lại đến, tờ lịch quý giá ấy nằm trong trang sử buồn vẫn còn nguyên trong ký ức của người miền Nam Việt Nam. Các lễ Tưởng niệm mỗi năm đều khiến trăm vạn người Việt tị nạn ngậm ngùi rơi lệ. Lễ tưởng niệm những anh hùng đã tuẫn tiết vì không chịu nhục cảnh mất nước, tưởng niệm hơn 500 ngàn chiến sĩ VNCH oai dũng đã ngã xuống vì mảnh đất miền Nam thân yêu, tưởng niệm Quân dân cán chính VNCH bỏ thây trong ngục tù cộng Sản sau ngày đất nước đổi chủ. Cuối cùng là tưởng niệm mấy trăm ngàn thuyền nhân vùi thây trong lòng biển cả trên đường đi tìm Tự Do.
Trong mùa Quốc hận lần thứ 47, đáng ra giờ này khắp nơi trên thế giới đang chuẩn bị cho dịp lễ kỷ niệm đau buồn. Sầu thảm nối tiếp tang thương, hiện tại dịch bệnh siêu vi Vũ hán còn đang hiện diện trên quả địa cầu, khiến cho mọi sinh hoạt thường nhật cần tập trung đông người đều bị hủy bỏ hay hạn chế. Đành hướng lòng mình bằng lời cầu nguyện tại tư gia thôi.
Mặc dù rảnh rỗi hơn những lần tháng Tư các năm trước, mặc dù lòng vẫn nghĩ đến, vẫn xót xa nhưng không hiểu sao tôi khó viết nổi đoạn văn nào ra hồn. Như có gì nặng nề đè nghẹn buồng tim, như có gì cay cay khóe mắt. Và tôi chỉ muốn nằm im lặng thầm tưởng nhớ.... Một mình cô đơn, một mình trầm mặc, đầu óc miên man. Bốn mươi bảy năm đâu phải là ngắn và cũng chưa gọi là dài, ấy thế mà đã gần nửa thế kỷ trôi qua. Ngày phục quốc vẫn vời vợi xa, theo tuổi đời chồng chất. Có phải Quê hương bây giờ là danh từ trừu tượng chỉ giành để tưởng nhớ, để ước mơ?  Ngoài niềm tưởng nhớ ấy về Quốc Hận, tôi lại liên tưởng về những người thân yêu nay đã không còn.    
 
Chợt ngẫm lại, hình như từ 1975, “tháng Tư” đối với tôi sao có nhiều phiền lụy quá. Mấy chục năm dài, bao nhiêu lần tháng Tư đã khiến cho mắt tôi luôn bị sưng đỏ. Ôi! Tháng Tư nghiệt ngã với nỗi ám ảnh mệt nhoài đớn đau. Ngoài sự bàng hoàng vì mất nước của tháng Tư năm ấy, đồng nghĩa với việc chồng tôi... thất nghiệp, 2 tháng sau anh vào trại tập trung chỉ vì là một Sĩ Quan “Ngụy”. Trong tù, anh bị thổ huyết 3 lần vì bị đánh, vì cây đè khi đi “lao động”. vậy mà chịu đựng được một thời gian dài. Ngày xưa nhà chí sĩ yêu nước Phan Chu Trinh đã từng thấu hiểu cảnh bị tù đầy nên đã làm bài thơ: “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”. Vậy là chồng tôi chịu cảnh đọa đầy đến mấy ngàn năm, cả chục ngàn kiếp người sao?. Anh ra tù cũng vào ngày 20 tháng Tư khi lá phổi còn mang thương tật, để nối tiếp các tháng Tư đầy biến cố..  
 
Cuối tháng Tư 1986 em gái tôi ra người thiên cổ sau cơn bạo bịnh do một tai nạn bất ngờ. Em chết khi đời còn xuân sắc đã gây cho gia đình tôi niềm bi lụy thương cảm. Tháng Tư 1988 bố chồng tôi đau nặng, chồng tôi chạy đôn đáo lo lắng nhưng vài tháng sau thì ông cũng xuôi tay nhắm mắt. Tháng Tư 1989 mẹ tôi đột ngột vào Bệnh viện nằm một tháng. Chỉ 2 tháng sau bà cũng vĩnh viễn rời bỏ sự ô trọc của một xã hội vô lương tàn độc. Từng nỗi mất mát tiếp theo nhau, từng vành tang trắng chồng lên vành tang chưa kịp gỡ xuống khỏi đầu! Vậy là trên bàn thờ nhà tôi đã có đầy đủ hai đôi uyên ương cả cha mẹ hai bên nội ngoại.
 
Tôi thương mẹ, thương sự chịu đựng gian khổ của người đàn bà một đời vì chồng vì con vất vả trăm bề. Bố tôi tử trận khi mẹ mới 43 tuổi, mẹ tôi một mình cố gắng bươn chải để nuôi bầy con. Cả 2 lần gây dựng cơ nghiệp, cả hai đều vụt mất. Những của cải, đất đai vườn tuợc tươi tốt đã gợi lòng tham của đám người có dã tâm dùng việc cướp bóc làm nền tảng cai trị. Chúng đã trắng trợn chẳng còn chút lương tri, mẹ tôi ngậm trái đắng buông tay vì thân cô thế cô. Bà trầm cảm, bà đau yếu và buông xuôi tất cả để ra đi trong đau khổ nuối tiếc. Nhưng nếu còn tiếp tục sống, liệu mẹ tôi có được thanh thản giữa bọn sói lang? Tim tôi đau nhói và mắt lại nhạt nhòa hình bóng thân yêu của người mẹ xinh đẹp giỏi dang mỗi khi nhớ đến bà.
 
Sau mãn tang mẹ, chúng tôi rời đất nước, thầm mong cuộc sống được thoải mái hơn. Gia đình tôi đặt chân lên miền đất Hoa Kỳ với nỗi vui mừng hớn hở vào mùa Thu tháng Chín. Nơi đây có Tự do có nhân quyền, chồng tôi sẽ không còn ngày đêm nơm nớp lo sợ bị nửa đêm chúng đến bắt đi. Các con tôi sẽ được hưởng nền giáo dục của đất nước yên bình có nhân bản. Mặc dù tôi hiểu dẫu có sống ở bất cứ nơi nào cũng phải cần cù bằng đôi bàn tay chính mình, nhưng hy vọng ở tương lai cho các con luôn làm cho tôi sung sướng khi nghĩ đến.
 
Cảnh vật  nơi chúng tôi đến tạm cư vào mùa Thu đẹp tuyệt vời với những hàng lá đua chen đủ màu sắc, lộng lẫy sáng ngời dưới ánh nắng lung linh, chói chang trong mắt những kẻ tha hương ngờ nghệch. Trời đã lạnh dần và giữa tháng Mười năm ấy tuyết đổ ngập trời miền Đông, ngày càng nhiều và từng lớp tuyết trắng dầy lên có khi cả mét. Tờ mờ sáng đều có xe của thành phố đi cào tuyết và rải muối, đường xá vẫn frozen trơn trượt vì làn tuyêt mới đổ xuống trong tiết trời lạnh âm độ. Người đi bộ như đang chơi skating, kèm theo tai nạn giao thông ngày càng nhiều. Đến tháng 12 thì dọc đường đã có trăm vạn giòng thạch nhũ tuyết trong veo, lủng lẳng treo trên các cành khô. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua trông lấp lánh như pha lê. Vạn vật đất trời bao phủ một màu trắng tinh khôi, đẹp vô cùng nhưng lạnh lẽo và buồn tênh.
 
Trong khi các con thích thú chơi đùa ném những nắm tuyết lạnh vào nhau, tôi ngồi trong cửa sổ nhìn ra. Nửa vui với niềm vui của con, nửa buồn đến rơi lệ vì quắt quay nỗi nhớ Quê hương, nhớ người thân... Chỉ mới năm đầu với mùa Đông trên xứ người mà tôi đã cảm nhận được cái lạnh từ trong tâm hồn lạnh ra thể xác. Chồng tôi không nói ra, tuy nhiên anh biểu hiện bằng cách mua thật nhiều stamp rồi ngồi cặm cụi viết thư gởi từng người, từ gia đình đến bạn bè cùng cả những người hàng xóm. Anh lo mọi người không có tiền nên cẩn thận bỏ kèm con tem mới trong mỗi bao thư gởi đi... Anh mừng rỡ khi nhận được hồi âm của bất cứ ai.
 
Mỗi sáng thức dậy sớm, đống tuyết cao gần cả thước che bít cửa, nặng chĩu tưởng chừng sắp đè sập cả mái nhà. Chồng tôi khoác áo mũ mở cửa ra ngoài, xúc từng xẻng tuyết làm sạch lối đi thành một con đường từ nhà ra đến đường lộ xe bus chạy. Anh sợ trên đường đi học các con bị ngập trong tuyết, sợ vợ đi làm bị ướt thân, sợ mấy mẹ con bị cảm lạnh... Anh không kể thân mình với hai lá phổi chưa lành hẳn! Tánh chồng tôi luôn chu đáo và lo lắng cho từng người như thế, nên khi xa anh rồi tôi lại buồn hơn vì không còn ai nhắc nhở mỗi bữa cơm, từng viên thuốc uống hàng ngày. Nhất là từng những việc cần thiết phải làm mà tôi thường hay quên!
 
Bảy tháng sau, cũng đúng vào 20 tháng Tư, vạn vật còn trắng xóa và tuyết vẫn còn rơi. Chồng tôi phát hiện ra bệnh cả tuần rồi nhưng giấu diếm, tự dùng thuốc chữa. Tôi mải đi làm đến khuya mới về, khi nhận thấy sắc mặt anh cùng tiếng ho xé phổi liền vội hối anh đi khám bệnh. May mắn là tôi vừa được mua bảo hiểm trong hãng nên anh mới chịu theo tôi đến gặp Bác sĩ. Anh vào nằm Bệnh viện hơn một tuần lễ, trở về nhà từ đó ngày càng yếu ớt hơn. Anh âm thầm, anh mặc cảm khi không giúp gì được cho vợ con nên trở nên cáu gắt và hay giận. Mẹ con tôi tùy theo trạng thái của cây cột trụ gia đình nên cũng dặn nhau dè dặt, ít nói ít cười. Không khí gia đình tôi trở nên nặng nề u ám cả mấy năm trời cho đến ngày anh phải đi cấp cứu, và Bác sĩ báo cho biết hai lá phổi của anh đã nát hết! Nát như cả khối tim và trí óc tôi từ đó! Một tháng Tư cuối cùng dìm mẹ con tôi vào tận cùng nỗi khổ. 
 
Bốn mươi bảy lần tháng Tư qua đi, hai mươi chín năm xa xứ. Cũng đã hai mươi lăm năm chồng tôi rời bỏ cõi đời. Tôi vẫn còn đây ngậm ngùi trong nỗi nhớ. Làm sao cho quên và biết đến bao giờ nguôi ngoai được. Kỷ niệm 47 năm Quốc Hận năm nay lại sắp đến, gần 2 năm nay tất cả hoạt động tưởng niệm tuy bị hạn chế bởi dịch bệnh Covid nhưng hy vọng sẽ được phục hồi, vì trong lòng người dân miền Nam đất Việt luôn hừng hực ngọn lửa phục hưng. Đây cũng là dịp cho hồi ức của tôi quay trở lại rõ rệt hơn bao giờ.
 
Quê hương tươi đẹp trước kia nay đang quần quại dưới ách thống trị độc tài không biết đến khi nào! Tất cả kỷ niệm trong tôi thật là khó phai. Tôi tự nhủ thầm “Ừ thì cũng gần hết một đời người”, làm sao đoán biết được sẽ có chuyện gì xảy đến cho cuộc đời viễn xứ của tôi trong những tháng Tư còn lại nữa đây!
 
Ôi ước mong sao, ngày lá cờ vàng thân yêu sẽ lại phấp phới bay trên nền trời Việt Nam quê hương tôi.  
 
Nhã Giang Thu Tâm
Tháng Tư 2022


THÁNG TƯ VẪN CỨ LẠNH LÙNG.

 


THÁNG TƯ VẪN CỨ LẠNH LÙNG.

Trời đã bây giờ sang tháng Tư,
Gió Xuân còn buốt lạnh ai ngờ.
Bên đường cúi mặt, hoa buồn bã,
Để bóng một người đứng ngẩn ngơ...
 
Xuân vẫn còn đầy trong giấc mơ,
Tháng Tư trở lại, buốt hồn thơ .
Chuyện muôn năm cũ chừng quay lại,
Nhắc nhở gì đây, chợt sững sờ!
 
Đã biết một đi là nhớ nhung,
Người đi kẻ ở mấy ngàn trùng.
Âm dương chia cách đời miên viễn,
Cùng buồn tan vỡ giấc mộng chung!
 
Tôi ở chân mây mãi lạc đường,
Người tàn cuộc chiến, ngủ cùng sương.
Dế giun thở tiếng sầu ai oán
Tiếc bức tranh mầu lắm tổn thương...
 
Còn những gì riêng của tháng Tư,
Cho tôi giữ lại, cả chồng thư.
Gói tròn kỷ niệm rồi phong kín,
Giấu chặt trong tim đợi nát nhừ...
 
Nửa thế kỷ thôi đã úa màu,
Một đời mấy chốc trước và sau.
Thôi hoang tưởng mãi màn sương khói,
Ốc đảo cùng tôi chia nỗi đau!!

Nhã Giang Thu Tâm
Apr 2022


Thứ Hai, 4 tháng 4, 2022

TÓC XƯA CÒN ĐÓ

 


TÓC XƯA CÒN ĐÓ
 
Anh thường bảo muốn xin em sợi tóc,
Khi xa rồi, lúc nhớ lấy ra xem
Trong nghìn sợi, em không cần lựa lọc
Vì sợi nào cũng vẫn chính là em…
 
Anh ủ hương, giữ sâu trong ngực áo
Để thấy em trong từng phút cuộc đời
Và chúng ta thần giao qua trí tưởng
Dù ngàn trùng có ngăn cách đôi nơi

Nay riêng em bóng ngả đường hoang lạnh
Buông lửng lơ giòng suối tóc đi tìm. .
Trời tàn Đông, giải Ngân Hà lấp lánh
Sao vẫn hoài nghe nhói buốt nhịp tim
 
Em tự hỏi trên tầng không thăm thẳm
Vì sao nào che giấu bóng hình anh?
Chòm Libra Công lý, nằm xa lắm
Để cô đơn một Xử nữ chân thành

Trên vai em, tóc dài theo ngày tháng,
Cứ quẩn quanh cuộn chặt nỗi sầu mong.
Kẻ viễn du trên tầng trời thanh thản,
Người đợi chờ u uẩn cả giòng sông…

Nhã Giang Thu Tâm


Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2022

PLEIKU CỦA TÔI

 


PLEIKU CỦA TÔI

 

Pleiku của tôi, xôn xao ngày cũ
Của rộn ràng tà áo trắng bay bay
Chiều tan trường tâm hồn nhỏ mê say
Chân ríu rít theo nhau về ngõ nhỏ.
 
Pleiku của tôi, bùn lầy đất đỏ
Núi đồi, nương uốn lượn lúa xanh rì
Đẹp làm sao Biển Hồ, bức tranh thi
Tốn giấy mực, ướp hồn thơ lai láng
 
Pleiku của tôi ngọt ngào, duyên dáng
Đậm sắc màu của mộc mạc, chân quê
Dẫu người đi xa mấy dặm sơn khê
Giấu trong tim một Pleiku tồn tại.
 
Pleiku của tôi, núi rừng hoang dại
Nhưng tình người đầy thân ái, dễ gần
Dù từ đâu chỉ một dạo dừng chân
Đà vương vấn nhớ nhung từng con dốc.
 
Pleiku của tôi gió mùa xoay lốc
Xưa bụi mù che phủ cả không gian
Nay đổi thay đến mấy cũng vẫn đan
Niềm viễn xứ giây tơ ngày tao ngộ...
 
Pleiku của tôi, Pleiku của độ
Dã quỳ xinh, vàng rợp khắp cánh đồng
Nửa thế kỷ rồi, biết có còn không?
Ôi! ký ức xa xưa mà cháy bỏng...
 
Nhã Giang Thu Tâm
Apr 2022

MÙA XUÂN ĐÃ QUA

 




MÙA XUÂN ĐÃ QUA
 
Tôi đã biết Xuân xưa không về nữa, 
Sao vẫn tìm, ngơ ngẩn giữa hoàng hôn
Năm tháng qua để vòng tay buông lỡ
Lòng còn lo tan biến vết vùi chôn.
 
Con sóng nào xóa dấu chân trên cát
Dã tràng đau trước tan vỡ lâu đài
Gió từ khơi bới tung vùng ký ức
Để từng đêm giấc điệp đến van nài.
 
Tôi cúi mặt chắt chiu từng kỷ niệm   
Lắng nghe thầm bước chân cũ, về chưa?
Đem dư hương ướp trên màu áo đỏ
Một chút thôi để nhớ, pháo giao thừa. . .
 
Dù năm tháng đã trôi vào xa vắng
Dẫu mùa Xuân cứ đến trổ hoa vàng
Chuyện tương phùng, ước mong là cay đắng
Vẫn đi tìm cho thỏa bước chân hoang!
 
Nhã Giang Thu Tâm

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2022

THƠ HỌA THÁI HUY & THU TÂM

 


CHÀO ANH THÁI HUY
Tình bạn thi văn vốn chẳng xưa.
Chia xa từ độ. . . tới bây giờ,
Nhóm Thân Hữu dẫu thôi liên lạc
Lạc Việt cho dù gián đoạn thơ
Huynh đệ bốn phương đà trót biết
Anh em hội ngộ cũng đâu ngờ
Quẩn quanh trang Net giùm liên lạc
Để bạn thi văn mãi chẳng xưa...
Nhã Giang Thu Tâm
3/30/22
Kính họa.
CHÀO THU TÂM
Có khác mô ha vẫn hệt xưa
Cũng hình ảnh ấy thể bây giờ
Ngày nào Thân Hữu (*) vui gieo vận
Những tháng Văn Thơ (*) thích họa thơ
Vắng đó khá lâu thôi chẳng rõ
Nay thời gặp lại quả không ngờ
CHÚC MỪNG hội ngộ dù trên Net
Có khác mô ha vẫn hệt xưa
(*)Nhóm Thân Hữu(*)Văn Thơ Lạc Việt
Thái Huy 3/30/22

BÀI THƠ THÁNG TƯ

 


BÀI THƠ THÁNG TƯ
 
Tôi viết gì đây cho tháng Tư
Bao nhiêu trang giấy đã đau nhừ
Bấy nhiêu năm tháng đà trôi lãng
Còn lại trong lòng một nỗi tư!
 
Tôi viết gì đây bởi tháng Tư
Chỉ riêng hai chữ đủ sầu dư
Tay chưa cầm bút đà run rẩy
Thương nước nhuộm đen mực, kể từ. . .
 
Bốn bẩy năm tròn nhớ tháng Tư
Non sông gấm vóc đã hình như
Giặc về phá nát, từ chân gốc
Chẳng lẽ ta đành chịu thế ư?
 
Giặc vẫn nghênh ngang giữa tháng Tư
Bàn tay vấy máu giết hồn thơ
Cướp đi nhân nghĩa, dìm tri tín
Cộng phỉ như nhau, dạ  đỏ lừ
 
Vị quốc anh hùng bởi tháng Tư
Tổ tiên gầy dựng tự bao chừ
Công lao đổ biển, dã tràng hận
Hổ thẹn lòng dân, một chữ HƯ!
 
Nhã Giang Thu Tâm