Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

BIỂN CHIỀU LẠC BÓNG


 
 
 
 
Biển Chiều Lạc Bóng

 
Đôi chim nhỏ tìm nhau trên biển vắng
Mặt nước gầy gọi nắng đến long lanh
Con sóng xa ồn ào tung bọt trắng...

Bãi cát vàng in từng dấu chân quanh

 
Anh có hay, biển chiều nay giận dỗi
Đang gầm vang tiếng thét xé khung trời
Như kêu gọi một người đi khuất lối
Hay nghẹn ngào lời tiếc nuối không nguôi!

 
Đời êm trôi, vẫn lửng lơ thầm lặng
Biết tìm đâu năm tháng đã xa vời
Gọi trong mơ nghe giấc dài mặn đắng
Đêm u hoài thương dĩ vãng chơi vơi…

 
Nắng đã úa như tình sầu hiu hắt
Chiều héo tàn ngơ ngác cả ý thơ
Mây vòng quanh cuộn nỗi sầu thêm chặt
Nghe mệt nhoài khúc nhạc gió bơ vơ

 
Hoàng hôn xa đang u sầu xuống vội
Phủ sắc trầm cho buốt giá không gian
Mây thở than rưng rưng buồn riêng nỗi
Người ở đâu, hỡi trăng núi gió ngàn…

 
Nhã Giang Thu Tâm

 
 

Thứ Bảy, 6 tháng 5, 2017

SAN FRAN ĐÓN ĐỢI NGƯỜI THƠ



SAN FRAN ĐÓN ĐỢI NGƯỜI THƠ

 
Đất lạ dừng chân ngắm cảnh quan
San Fran mờ ảo thoát trần gian
Giai nhân thơ thẩn tìm thi hứng
Mặc khách mơ màng chẳng muốn can
Nhấp nháy, mặt trời che nắng xéo
Chăm chăm thợ ảnh đợi mây ngang
Tình thơ hòa quyện, chân dường mỏi
Bạn, khách tình thân trò chuyện vang

 

Nhã Giang Thu Tâm
May 06-17


San Francisc

           San Fran nắng ấm dạo tham quan

Ngỡ tưởng thiên đàng dưới thế gian

Hai ả thong dong tình tự lắm

Ba chàng náo nức rực tâm can

Liền tay máy ảnh chờ mây thoảng

Lấy dáng khăn quàng đợi gió ngang

Đón tiếp người thơ chân bước mõi

Đường xa cất tiếng nụ cười vang

 

Hải Rừng

29/4/2017

 

Thứ Tư, 3 tháng 5, 2017

HỘI NGỘ THÁNG TƯ



                             HỘI NGỘ THÁNG TƯ

 
Tiếng gọi thân thương buổi họp đàn
Nắng hồng tô điểm sáng dung nhan
Một hàng nhi nữ làm duyên đứng
Rải rác nam nhân máy ảnh giàn   
Ca hát rộn ràng cung nhạc nổi  
Ngâm nga réo rắt ý thơ tràn
Tiệc vui hội ngộ hoài ghi dấu
Quên lãng thời gian, quên tiếng than!
 
Nhã Giang Thu Tâm
May 01-17


VUI HỘI NGỘ 
 Bằng hữu hẹn nhau đến họp đàn
Mừng vui hớn hở rạng dung nhan
Tứ nam tay bắt, cười nheo mắt
Thất nữ ôm nhau, nói thả giàn
Xướng-họa ca-ngâm, trầm với bổng
Hát-hò đối-đáp, rượu châm tràn
Sum vầy mấy thuở vui tương ngộ
Trời đất giao hoà hết chấm than (!)
            Đỗ Dung


Nắng thiên đường 
 
Chiều rơi nhẹ xuống lắng cung đàn 
Hội ngộ duyên thơ thấy sắc nhan 
Họp lại mừng vui la óng ỏi 
Chung nhau thoải mái hát bao giàn 
Mây trôi phiêu lãng khung trời rộng 
Gió thổi mênh mang nắng ngập tràn 
Kỷ niệm ...lưu hình say hạnh phúc 
Tươi cười thanh thản ...có ai than ?
                Minh Thuý 
 
 
 
BẠN ẢO HỘI NGỘ THẬT
Bạn ảo từ lâu "quậy" diễn đàn
Chiều nay nắng đẹp kiến dung nhan
Bảy nàng ca, hát, ngâm, inh ỏi
Bốn "cụ" uống, ăn, ...chụp, thả giàn
Mấy thuở gặp nhau vui tới bến
Nhiều năm nhìn lại nhớ đầy tràn
Chia tay lưu luyến bao lời hẹn
Lần tới sum vầy...phá khỏi than!
Phương Hoa - Apr/29/2017

MẸ ƠI CON NHỚ MẸ!




Phảng phất qua làn sương mỏng lan
Xa xăm từ chốn gió mây ngàn
Đêm nay mẹ lại về theo mộng    
Mắt lặng lẽ nhìn sợi khói tan

Mẹ mang vương vấn nét u buồn
Có phải muôn đời vẫn giấu chôn
Bao nhiêu tâm sự chưa vơi tỏa
Của cả một thời ngấn lệ tuôn ?

Hai mấy năm rồi trong trí con
Mẹ luôn đầy ắp tựa như còn
Vòng tay thuở ấy nồng hơi ấm
Giọng nói êm đềm, mát nụ hôn

Con muốn gọi hoài tiếng Mẹ ơi!
Mà sao tiếng nấc nghẹn không lời
Giấc mơ ngắn ngủi âm thầm lặn
Đêm vắng chỉ còn cơn gió lơi…  
NG. Thu Tâm


Mẹ tôi, cũng đơn giản như hàng vạn bà mẹ Việt Nam khác của mọi người, chịu thương chịu khó, hiền từ và thương yêu chăm sóc gia đình chẳng nề gian khổ. Riêng đối với tôi, ngoài người cha đáng kính ra mẹ luôn ngời sáng hơn tất cả. Cha tôi là lính trận triền miên ngoài chiến trường, mẹ mang nét u buồn trên khuôn mặt nhẫn nhục đảm nhận hai vai trò cùng lo sinh kế cho cả gia đình 8 miệng ăn vì lương của cha rất hạn hẹp. Thỉnh thoảng thời gian ngắn ngủi cha về phép, ánh mắt mẹ lại long lanh sáng và thấp thoáng môi cười.
 
Kể từ khi tôi vừa có trí khôn thì anh chị em tôi đã chịu cảnh mồ côi cha. Ông tử trận để lại cho mẹ 7 đứa con còn còn tuổi học trò, mẹ bắt đầu trở thành người đàn bà bản lãnh cứng cỏi trước xã hội, uy nghiêm với đám con tuổi ăn tuổi lớn vô tư và nghịch ngợm. Nụ cười xem như lẩn trốn mất tăm nhường cho dáng vẻ tất tả của người phụ nữ mới hơn bốn mươi còn xinh đẹp khiến lắm người thương cảm. Mẹ ngược xuôi đầu tắt mặt tối, làm cả việc nặng nhọc dành cho đàn ông, bán buôn, chăn nuôi, thậm chí trồng trọt lấy hoa lợi trong khu đất vườn sau nhà. Đêm về bên đàn con nhỏ ngồi học bài, mẹ cặm cụi may vá kiếm thêm thu nhập. Lúc ấy, tôi dại khờ thắc mắc sao mẹ làm chi nhiều việc đến thế? Bàn tay mẹ thô ráp sần sùi nứt nẻ nhưng nét trang nhã còn nguyên trên những ngón dài thon thả. Dù lặn lội suốt ngày ngoài trời, mưa dầm nắng gắt vẫn phải chào thua làn da trắng vốn có của mẹ. Trong đàn con lau nhau, tôi vốn dĩ là đứa èo uột nhất, quanh năm đau ốm sụt sùi… Làm sao tôi quên những khi bị cảm sốt  được mẹ chăm sóc, mẹ thường lo lắng đi hái đủ thứ lá nấu nước xông cho tôi, vậy mà chưa bao giờ tôi chịu ngồi yên cho mẹ trùm kín chiếc khăn với nồi nước nóng sôi bốc mùi xả hay bạc hà mù mịt hơi. Tôi rất dễ bị ngộp thở, vừa sặc sụa vùng chạy vừa la inh ỏi. Mẹ đành cho uống thuốc rồi dùng dầu khuynh diệp thoa lên hai bên thái dương tôi, đồng thời lấy ngón tay chà xát mạnh, mẹ bảo cho dầu thấm vào thịt sẽ mau khỏi hơn. Rất nhiều lần cho tôi cảm giác da tay mẹ rất nhám qua sự bỏng rát không phải vì dầu nóng. Khi phát hiện ra điều này, tôi thực sự buồn và chú ý tới mẹ hơn từ đó. Tay tôi thì nhỏ nên lọt thỏm giữa lòng bàn tay mẹ, tôi thường viện cớ so sánh để khen tay mẹ đẹp, tôi nắn bóp xoa xoa trên những vết chai sần nổi cộm đó lòng nghẹn ngào thầm giấu niềm cảm xúc thương yêu. Lúc đó đâu có lotion như bây giờ mà tặng cho mẹ thoa, cũng không có cả găng tay để bảo vệ bàn tay đẹp của mẹ. Tôi ôm mẹ muốn nói lời cảm ơn, giọt nước ẩn trong khóe mắt tôi chắc khó thấy được nên mẹ mắng và hất tay tôi ra. Tôi hiểu mẹ luôn bận rộn cả trăm việc, làm gì có thì giờ ngồi yên một chỗ mà chú ý tới cảm xúc của tôi ...    

Từ thuở bé tôi rất nhút nhát, lại thường ngoan ngoãn nghe lời mẹ nhất nhà, nào ai nhận ra trong thể xác yếu đuối bé nhỏ đó của tôi lại ẩn chứa một sự kiên cường trước mọi hoàn cảnh. Dù chưa trưởng thành và là đứa con thứ ba của gia đình, tôi đã sớm nhận thức được mình cần phải làm gì. Ngoài giờ đi học ra tôi không đi chơi như những bạn cùng tuổi, không đua đòi mua sắm và đòi hỏi điều gì cho cá nhân. Học hoặc làm bài xong, thời gian rảnh tôi thường theo mẹ đan lát hay may vá áo quần cho cả nhà, chăm sóc mấy đứa em. Mẹ đã truyền lại cho tôi mọi căn bản của nữ công từ dễ đến khó, tôi cố gắng học hỏi nhưng sự khéo léo của mẹ thì tôi khó lòng theo kịp nổi, tuy vậy bấy nhiêu đó cũng đã giúp tôi rất nhiều sau này cho cuộc sống. 

 Hai thằng em trai út quấn quýt tôi hơn cả, nhất là một thời gian vì hoàn cảnh mấy chị em phải đi học xa mẹ mấy năm trời. Chúng luôn theo vòi vĩnh đủ chuyện, kể cả khi ngủ cũng dành nhau ôm chặt cứng hai bên cánh tay tôi đến tê cứng thì lại trở đầu ôm lấy hai chân tôi. Thương quá những đứa em côi cút tội nghiệp của tôi, nhìn các em vô tư sống với cảnh thiếu thốn, tôi xót xa vô hạn. May sao những việc làm bất ngờ và bất đắc dĩ của tôi cũng giúp được ít nhiều cho cuộc sống gia đình, các em có thêm chút thịt thà, cá mắm trên mâm cơm hàng ngày. Nhìn các em hớn hở mừng reo có tấm áo manh quần mới mỗi lần Tết đến hay khi nhập học, lòng tôi rất vui. Động lực ấy khiến tôi yên tâm giấu diếm gia đình để đi làm thêm,  mẹ và anh tôi đã buồn lắm khi biết được. Sau một lần đau nặng bị gián đoạn việc học gần cả năm, tôi thực thụ bước vào đời sống một nhân viên của trường Thiếu Sinh Quân.    

Tôi theo thói quen của gia đình, Mẹ thường nấu nướng ở nhà hay mua về cho con cái ăn uống thoải mái chứ không cho ra ngoài. Lương lãnh được bao nhiêu đều giao hết cho mẹ tiêu dùng, quần áo hoặc giày dép thì mẹ sắm cho thứ gì tôi dùng thứ đó, sắc tay tôi có mỗi tiền xe đi và về hai buổi mẹ đưa cho mỗi buổi sáng. Tôi xem đó là điều tự nhiên không hề thắc mắc hay đòi hỏi so sánh với ai. Buổi sáng tháng Sáu hôm ấy trời mưa tầm tã, tôi thường dậy sớm đi bộ cách nhà độ nửa cây số ra bến xe lam đi đến chỗ làm, chiếc xe chở tôi bắt đầu depart máy thì chợt thoáng nghe giọng mẹ hốt hoảng gọi với theo:

-“ Con quên mang thức ăn trưa này”

Nhìn thấy dáng mẹ từ đàng xa đang hấp tấp dẫm bừa trên những vũng nước mưa bước tới, áo quần ướt đẫm, tóc tai tơi tả dính bết vào mặt làm tôi rưng rưng nước mắt tự trách mình lơ đễnh bắt tội mẹ, đưa tay nhận gói bánh và chai nước tôi nghẹn ngào nói nhỏ: 

“ Sao mẹ không mặc áo mưa hay che dù, bị ướt hết về sẽ bị cảm thì sao?”  

Mẹ cười hiền từ:

 - “ Có sao đâu con, nước mưa mát lắm. Mẹ sợ đưa trễ cho con, trưa nay lấy gì ăn? Thôi mẹ về đây”  

Tiếng mấy người trên xe nhao nhao khen tôi được mẹ cưng chiều, riêng tôi ngồi thẫn thờ nhìn theo tấm lưng mỏng manh của mẹ trong chiếc áo ướt dán sát vào người khi mẹ quay gót trở về… Bóng mẹ khuất dần khi xe lăn bánh, tôi cúi nhìn gói thức ăn trưa đơn giản có mỗi khúc bánh mì nhỏ kẹp trứng và chai nước bé tí mà mẹ phải mất công lặn lội quên cả mưa gió đem đến cho tôi. Nước mắt chực trào ra, tình thương mẹ bỗng dạt dào dâng lên đến nghẹn tức buồng tim. Hình ảnh ấy chưa bao giờ ra khỏi tâm trí tôi được cho đến bây giờ. Còn biết bao điều hy sinh của mẹ dành cho đến nỗi tôi không thể nhớ hết, cũng may thời gian mẹ đau ốm và trước khi mẹ từ giã cõi đời, tôi đã được ở bên cạnh săn sóc chăm lo. Mẹ ra đi thiếu sự thanh thản, tôi biết chứ! Làm sao mẹ vui được khi của cải mẹ gầy dựng cực khổ mấy chục năm trời đã không giữ được cho con cháu theo ý mẹ mong ước. Đất nước đổi thay và hoàn cảnh eo hẹp kèm theo nỗi uất ức đã giết dần giết mòn mẹ của tôi. Ngày tôi có đủ điều kiện có thể lo cuộc sống khá hơn cho mẹ thì đã quá muộn màng. Mẹ đã bỏ chúng tôi ra đi từ lâu…

Còn một tháng nữa là đến ngày giỗ lần thứ 28 của mẹ, mùa Xuân cũng đã qua rồi mùa xuân sẽ trở lại, chỉ có mùa Xuân của riêng tôi đã mất đi ý nghĩa từ khi người mẹ thân kính của tôi lìa đời. Ngày xưa tôi thật vô tình nên không biết mẹ yêu màu gì, dù là đứa con mồ côi mẹ, tôi vẫn luôn thích chưng hoa hồng đỏ trên trang thờ. Di ảnh mẹ đẹp lộng lẫy bên sắc hoa với ánh mắt hiền từ đang nhìn tôi trìu mến. Có phải mẹ vẫn luôn hiện diện bên đời con?

 “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ”.

 

Nhã Giang Thu Tâm
May 2017

  

 

Thứ Hai, 1 tháng 5, 2017

Mừng tuổi NGUYỄN HUỆ HẢI NGOẠI






     Mng tui NGUYỄN  HUỆ HẢI NGOẠI 


Mừng nay Nguyễn Huệ được thôi nôi

Sinh Nhật tròn năm đã đến rồi

Xin gởi bài thơ, quà tặng nhỏ

Chút tình thân mến của riêng tôi

 

Ngoại nội, tứ phương dội tiếng lành

Gió hòa mưa thuận giữa trời thanh

Hoa thơm cỏ lạ, muôn chim hót

Thơ nhạc, tưng bừng quấn quyện quanh

 

Bao nhiêu công sức đắp xây nền

Muôn vạn sắc màu, ngát tuổi tên

NGUYỄN HUỆ đồng môn cùng thưởng ngoạn

Thầy Cô, thân hữu thẫn thờ… quên

 

Chúc tháng ngày dài, bóng vượt xa

Năm Châu Bốn Biển mãi chan hòa

Cali nắng ấm, ân tình nở

Thơm tỏa bốn mùa, mong 
 

  Nhã Giang Thu Tâm
Apr 30-2017
 
 

 





Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

DUYÊN HỘI NGỘ



 
                  DUYÊN HỘI NGỘ
 
Hayward chan hòa nắng cuối Xuân
Tình thơ vương vấn kéo nhau gần
Bốn phương tụ lại tình thêm nở
Bạn ảo một chiều thêm kết thân
 
Xin cảm ơn ai những nụ cười
Cảm ơn cuộc sống, bạn tôi ơi!
Văn thơ hòa quyện, đời thêm nghĩa
Rộn ràng thi tứ giữa chiều rơi
 
Hát ngâm thoáng chốc chỉ đơn sơ
Không sáo, đàn ngân… vẫn thẫn thờ
Nắng rọi lung linh trong ánh mắt
Cho chiều thêm đọng nét nên thơ  
 
Rạng rỡ môi hồng bên khóm cây
Muôn hoa như lẩn trốn nơi đây
Không gian lành lạnh ghen tình ấm
Gió lặng tiếng thầm trong ngất ngây
 
Xin gởi bạn tôi một chút tình
Chút hương hoa của buổi chiều xinh
Mang theo kỷ niệm trong hành lý
Hội ngộ hữu duyên của chúng mình
 
Nhã Giang Thu Tâm
30-4-17
 
 
 
 
 
 

Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

LỜI NGUYỆN THÁNG TƯ





LỜI NGUYỆN THÁNG TƯ
 
Một phút  dừng chân trước giáo đường,
Nhìn lên bức tượng Mẹ yêu thương.
Lung linh giữa nắng chiều vàng úa ,
Lặng lẽ dáng nhòa pha khói sương.
 
Đôi mắt dịu hiền ngấn lệ rơi,
Mi sầu ẩn hiện nét xa xôi.
Lăn dài hằn dấu trên đôi má,
Có phải người đau đến nghẹn lời !
 
Quê hương  điêu đứng mấy mươi năm,
Đất, biển tan hoang, tiếng nghẹn thầm
Quỷ dữ hoành hành ,dân khốn khó,
Ngoại xâm dày xéo dậy hờn căm…
 
 
Nước Việt khi nào thành của tư ?
Bán mua, chia chác , bản đồ dư?!
Cướp ngày ngang ngược , quan tham ác
Văn hóa suy đồi , tình nghĩa hư !…
 
Mẹ đứng trên cao sáng ánh nhìn , 
Xin người hãy thắp một niềm tin .
Phép mầu xua hết mây u tối ,
Lời nguyện từ tâm con ước xin …
 
Nhã Giang Thu Tâm.

BAO GIỜ CHO NGUÔI



 


THÁNG TƯ, hai chữ ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa cứ mỗi năm lại về làm trĩu nặng tâm tư.  Đã hơn bốn mươi năm trôi qua rồi, cũng hơn bốn mươi lần người dân tị nạn Việt Nam tại Hải Ngoại làm lễ kỷ niệm Quốc Hận ở khắp nơi trên thế giới. Lá Quốc Kỳ Vàng dang rộng bay phấp phới trong ánh nắng chói chang vẫy chào những người con tha hương một lòng tưởng nhớ cố quốc, rồi từ từ rũ xuống như gục đầu xót xa cho cảnh nước mất nhà tan…Trong giây phút ngậm ngùi tiếc nuối một thời dĩ vãng vừa hùng tráng vừa đau thương của cả miền Nam Việt Nam, chúng tôi rưng rưng dành đôi phút lặng thầm để mặc niệm cho những vị anh hùng đã hy sinh vì Tổ Quốc, hay đã tuẫn tiết trong thời gian 30-4-75, cho những người đã vì yêu chuộng Tự Do mà phải nằm xuống trên khắp nẻo đường, sông biển

 

Bao giờ quên được nỗi đau về cái ngày Ba Mươi Tháng Tư oan nghiệt ấy, ngày khởi đầu sự đày đọa dân tộc tôi đến bến bờ tàn tạ, điêu linh. Mỗi năm đến ngày này vết thương lại khơi mở làm nhức nhối lòng người. Ôi! Một vết thương sâu không bao giờ lành miệng, một vết thương âm ỉ rướm máu gây đau đớn một đời! Việt Nam ngày nay vẫn còn đó, trong đổ nát cả hồn lẫn xác và ngày một nhỏ bé dần đi. Xót xa thay trong tôi khi nhận ra quê hương thân yêu từ dạo đổi màu cờ đã là một nơi chốn xa lạ, lạc loài! Thương quá Việt Nam ơi! Hồn thiêng sông núi chắc là cũng đang nhỏ lệ xót thương cho nước Việt nhỏ bé của tôi sau bao nhiêu năm miệt mài với khói lửa binh đao, nay không còn tiếng súng nữa nhưng lại bị đọa đày bởi nạn Cộng Sản gian ác vô luân.

 

Tôi vô cùng kính phục và tiếc thương cho những cái chết oanh liệt vì bảo vệ quê hương yêu dấu và vì sự bình an cho dân lành của những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, và đồng minh suốt nhiều năm trời đã trở thành vô nghĩa! Tinh thần cao cả của người lính VNCH thà chết vinh hơn sống nhục, họ rất xứng đáng được vinh danh và tôn thờ. Ngày nay, cơn lũ bạo tàn đã và vẫn tiếp tục hoành hành ngày một nặng nề hơn khiến quê hương tôi càng thêm tả tơi rách nát. Mỗi lần nghĩ đến, sao nghe nặng trong tim một nỗi đau, nỗi nhớ rộn ràng nhưng lại ngần ngại bước chân quay về. Ngày nay, từng vùng đất vùng biển dần dần rơi vào tay bọn cướp Trung Cộng, bao nhiêu hình ảnh thấy và nghe được về người dân Việt hàng ngày đang bị hứng chịu sự đàn áp bất công, trù dập của Cộng Sản trên khắp hai miền Nam Bắc, khiến nhức nhối tâm can, làm khó chịu mắt nhìn. Những lúc đắm mình trong nỗi buồn ấy, lời bài hát “Triệu con Tim” của Nhạc Sĩ Trúc Hồ lại lồng lộng trong đầu dâng thêm cảm xúc, hình như đôi mắt tôi đang nhạt nhòa sợi khói cay và bỗng thấy mình nghèn nghẹn.   

 

Từ phương xa nhìn về Quê Hương
Đất nước tôi sau 4 ngàn năm
Ải Nam Quan, nay không còn
Hoàng - Trường Sa, nay không còn.

Mẹ Việt Nam ơi ...

 

Ngày hôm nay nhìn về Quê hương
đất nước tôi sao lắm nhiễu nhương
người yêu nước trong chốn lao tù,
Mẹ thương con, thiêu cháy thân mình,
Mẹ Việt Nam...đau !”

 

Ba mươi tháng Tư ngày ấy của hơn bốn mươi năm xưa, thời gian quá dài nhưng chưa bao giờ là cũ trong lòng những người dân miền Nam đất Việt. Dù ở nơi đâu trên khắp địa cầu hỏi có ai không đau đáu dõi về mảnh đất chôn nhau cắt rốn nơi ông bà tổ tiên đã bao đời gầy dựng. Đau đớn thay, ngày chấm dứt chiến tranh đất nước, lại là ngày khởi đầu của nỗi đoạn trường, là dấu chấm hết cho những thời gian hạnh phúc của nền tự do dân chủ. Đã mấy mươi năm, chiếc bánh vẽ “ĐỘC LẬP TỰ DO HẠNH PHÚC” do đảng Cộng Sản VN dùng làm chiêu bài để lừa mị dân cũng từ từ lột vỏ, phô bày phần bên trong là sự tàn ác, gian tham, thối nát của chế độ. Trong xã hội dân chủ tự do, chính phủ lo cho dân trên nền tảng: “Dân giàu nước mạnh”, còn đối với Cộng Sản, họ áp dụng chính sách “Ngu dân, bần cùng hóa nhân dân”, dân càng nghèo, càng dốt càng dễ cai trị. Độc tài và đảng trị trong kiến thức nghèo nàn khiến nền kinh tế đất nước bị tụt hậu thua cả các nước nghèo trên thế giới.. Sử dụng bàn tay sắt máu là đường lối cai quản của Cộng Sản khiến cho dân lúc nào cũng sợ hãi không dám lên tiếng chống đối. Chủ trương đứng trên đạo đức và luật lệ, với thủ đoạn thâm độc, dối trá tham lam, bọn có quyền hành thi nhau lừa lọc để cướp, kể cả tài nguyên thiên nhiên của đất nước đến tài sản nhân dân. Họ chia nhau tiền bán đất bán biển, vơ vét không từ thứ gì có thể mang lại đời sống sang giàu cho bản thân, mặc cho đất nước tan hoang, bất kể sự đau khổ của người bất hạnh!   

 

Trên mặt tiền của trung tâm các thành phố, nơi công cộng hay các chốn vui chơi họ đã cho xây dựng bao nhiêu cảnh trí cầu kỳ hào nhoáng  mà số tiền báo cáo tiêu tốn lên đến hàng tỷ tỷ. Một hình thức phô trương sự giàu có giả tạo của Việt Nam ngõ hầu thu hút nguồn đầu tư của nước ngoài, một cách làm để có cớ bòn rút của công và cũng để ru ngủ một số người nhẹ dạ. Họ hưởng thụ đời sống xa hoa trong những căn biệt thự nguy nga bằng tiền cướp được, họ cùng con cháu chễm chệ trên những chiếc xe hơi đời mới có giá trị chóng mặt vì hiếm hoi. Họ cho con mượn danh đi du học để tiêu thụ những đồng tiền do bán đất bán biển, để rửa sạch những tài sản bất chính. Trong khi đó ở nhiều vùng quê VN xa xôi, người dân làm lụng đến kiệt sức vẫn không đủ ăn đủ mặc mà không hề được sự giúp đỡ nào, lại còn bị cảnh áp bức cướp nhà cướp đất. Trường học thiếu hụt và xơ xác hoang tàn, đàn trẻ thơ nhếch nhác phải đu dây hay lội qua sông suối đến trường lớp, có khi bị giòng nước xoáy cuốn trôi mất xác… Lũ lụt liên miên, khiến nhà cửa đường xá ngập cao nước do cầu cống lạc hậu hư hỏng và do môi trường bị tàn phá. Chưa kể những vụ xả đập tự do thoải mái theo sự hiểu biết thấp kém của bọn lãnh đạo khiến dân chúng nhận lãnh hậu quả màn trời chiếu đất, nhiều người mất mạng oan uổng. Những hình ảnh làm cả thế giới ai nhìn thấy cũng bàng hoàng chua xót nhưng bọn lãnh đạo Cộng Sản VN thì dửng dưng. Người có lòng tiếp tay giúp đỡ hay các hội từ thiện từ nước ngoài trở về cứu trợ thì bị bọn cầm quyền ăn chận bớt xén, thậm chí ngăn cấm hay cướp lại từ tay người nhận… Người dân thấp cổ bé miệng chỉ đành lặng câm mà ngậm ngùi than thở. Ôi, sao thương quá người Việt Nam của tôi!

 

Lời người xưa nói quả không sai :” Thượng bất chính hạ tắc loạn”, an ninh xã hội tụt dốc đến thê thảm, đạo đức suy đồi vượt mức báo động. Trong gia đình, cảnh băng hoại diễn ra lan tràn. Ở học đường, có một số giáo viên thiếu tư cách, nhiều cảnh học sinh dùng bạo lực đánh đập nhau vô cùng tàn nhẫn. Nơi công cộng, bọn cướp giật công khai đâm chém, giết người không gớm tay xảy ra hàng ngày ngay trên đường phố đông đúc là những tiêu đề được báo chí khai thác nhiều nhất nhưng chính quyền lại không hề có biện pháp nào. Khắp các cửa quan đều bắt chẹt dân hầu đòi hối lộ, bao nhiêu trường hợp bọn lãnh đạo trắng trợn cướp đất của dân để làm lợi riêng, rồi ra lệnh cho bọn du đãng hay Công An giả danh Dư Luận Viên, Cảnh Sát Cơ Động đàn áp dã man, dân oan bị bức hại tra tấn đến chết khi họ lên tiếng đòi lại nhà hay tài sản, mặc tiếng oán than rên xiết …Thêm vào những màn ăn chơi sa đọa, tranh dành quyền chức đến giết hại lẫn nhau của đám lãnh đạo trâng tráo, sự ngông nghênh vô đạo của bọn con ông cháu cha, còn có sự góp mặt không nhỏ của đám người vô cảm thích khoe khoang sự giàu sang một cách lố bịch, vô ý thức…Bức tranh nhố nhăng của Xã Hội Chủ Nghĩa Cộng Sản đã làm tủi hổ vong linh Tổ Tiên sông núi Việt, làm đau xé tâm can, làm nhơ nhớp đôi mắt những người có lòng tự trọng. Cơn hồng thủy máu và nước mắt suốt hơn bốn mươi năm vẫn không ngớt hoành hành, đã cuốn phăng đi tất cả những gì đẹp nhất, đáng quý nhất của mảnh đất lành hình chữ S Việt Nam, chỉ để lại toàn đổ nát tang thương không thể cứu vãn được kể cả tình người lẫn nhân bản đạo đức mà tiền nhân đã cố công gầy dựng biết bao nhiêu năm! Đau đớn và tiếc thay, mấy ngàn năm và bao máu xương đã đổ xuống để xây dựng, nhưng chỉ trong một vài chục năm đã bị phá tan tành không phương cứu vãn.

 

“Thương nữ bất tri vong quốc hận,

 Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa”.

(một điển tích tiêu biểu họa mất nước đời Đường)

 

Ca nữ làm sao biết đến hận mất nước, giặc đã đến bên kia sông, bên này vua quan nhà Đường vẫn say sưa yến tiệc nghe đàn hát xướng ca! Còn tại Việt Nam ngày nay, trong khi giặc đã tràn ngập vào tàn phá, đầu độc môi trường sinh sống, nghênh ngang chiếm lãnh từng vùng trên khắp lãnh thổ thì toàn thể bọn cầm quyền và những người vô cảm vẫn dửng dưng sống đời hưởng thụ? Chuyện gì sẽ xảy ra cho đất nước VN chắc ai cũng đoán được.

Xưa nay chống giặc thường là trách nhiệm của đấng nam nhi, người phụ nữ nào ai muốn chiến tranh? Nhưng chúng ta hãy kiểm lại trong những cuộc biểu tình chống Trung Cộng lấn chiếm biển đảo và vụ Formosa, đã có bao nhiêu phụ nữ là bà già, trung niên và cả các em nữ sinh, sinh viên đứng lên biểu tình phản đối. Rất nhiều người đã bị ngồi tù, bị đánh đập mà mang thương tích nặng dẫn đến tàn tật, thậm chí mất mạng nhưng họ vẫn hăng say thể hiện lòng yêu nước đúng với thành ngữ: ”Giặc đến nhà đàn bà phải đánh”. Thử hỏi

có đất nước nào giam giữ nhiều tù nhân đấu tranh nhân quyền nữ như VN hiện tại?  

 

Những năm gần đây nhờ hệ thống truyền tin trên Internet đã phổ biến nhiều nguồn tin tức, đem đến thông tin nhanh chóng và sức mạnh tinh thần cho mọi người. Đời sống khổ đến cùng cực khi nguồn sống trong môi trường bị hủy hoại, khi sự cai trị bất công và tàn độc đã làm người dân đi đến tuyệt lộ và họ không còn biết sợ hãi nữa. “Tức nước phải vỡ bờ”, tất cả đã châm ngòi cho những thùng thuốc súng trong lòng người dân hiền hòa nổ tung ra, và vì thế đã có những cuộc biểu tình kéo đến hàng chục ngàn người tham gia, người dân đã can đảm dám đánh trả lại hay bao vây và bắt nhốt cả kẻ đàn áp, dù biết rằng sau đó sẽ bị bọn chúng tìm cách hãm hại. Đầu năm 2017 cho tới nay có bao nhiêu đám cháy kinh hoàng xảy ra khắp nơi, hầu như thiêu rụi một số Công Ty lớn do bọn Trung Cộng trá hình thành lập. Có phải nỗi uất hận của người dân đã dâng ngun ngút đến Trời cao, và Thượng Đế nổi cơn thịnh nộ trước bọn bất lương vô đạo nên đã tạo ra những hủy hoại này?

 

Tháng Tư năm nay và sắp tới sẽ hứa hẹn thêm nhiều biến chuyển nữa. Trong sự lo lắng an nguy cho những người đang dấn thân trong nước, tôi có nỗi nhớ thương và rạo rực một đợi mong ngày được trở lại quê hương yêu dấu khi không còn bóng Cộng Sản. Ngày đó chắc chắn phải đến như chu kỳ của tạo hóa, vì “Lòng dân chính là ý Trời” như người xưa đã viết, và “Khi nỗi sợ hãi không còn nơi ngự trị thì toàn dân sẽ bắt đầu một cuộc cách mạng để phá tan xiềng xích, đòi lại quyền làm người trong dân chủ tự do”. Sau bao năm đè nén, sức chịu đựng của người dân đã vượt đến cực điểm. Người con của dòng giống Lạc Hồng muôn đời sẵn sàng đấu tranh cho lý tưởng tự do và mãi mãi ôm ấp tình yêu quê hương đất nước. Tôi muốn được cùng mọi người hát to lên:

 

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
hãy đứng lên cháu con Rồng tiên
đừng thờ ơ, đừng làm ngơ
triệu con tim, cùng bước tới
chúng ta là dòng giống Lạc Hồng (“Triệu con tim” của Trúc Hồ)

 

Nhã Giang Thu Tâm  (Tháng Tư  2017)