Thứ Ba, 22 tháng 5, 2018

HOA VÀNG DẠO ẤY





Chiều viễn xứ nhớ vô vàn chốn ấy
Bao năm rồi chưa trở lại Cao nguyên…
Phố xưa ơi! Sao vẫn mãi gọi tên
Để giấc mộng đắm chìm cơn mê sảng
Bóng Thầy cô chưa mờ bên bục giảng
Giọng bổng trầm xao xuyến cả hồn thơ
Phố núi cao, phố núi lẩn trong mơ
Mây lãng đãng bủa giăng vùng lưới nhện
Nên đất khách một đời tim quấn quyện
Yêu rừng thông say đắm tiếng gọi thầm  
Đồi chênh vênh, núi đá dẫu lặng câm  
Hồn sông suối thấm sâu lòng đất đỏ
Rừng bao la hoa dại chen đồng cỏ
Rợp sắc vàng nở rộ cánh rung rinh
Dã quỳ đơn sơ, thanh nhã đoan trinh
Cho quyến rũ những bàn chân bước lạc.
Phố núi cao sương phủ mờ sắc bạc
Nay có còn nguyên vẹn dáng mơ màng?
Người bảo tôi, hoa cũ đã điêu tàn!
Chim chóc cũng bỏ rừng không tìm đến!
Bạn bè ơi! Nhớ xưa thời chinh chiến
Sao ngọt ngào tình nghĩa khó phôi pha!
Một lần đi, một lần mãi chia xa
Để vĩnh viễn thành muôn năm kỷ niệm….

Nhã Giang Thu Tâm

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

MƯA LỆ THÁNG TƯ




MƯA LỆ THÁNG TƯ

 
Saigon lửa khói năm xưa
Bốn ba năm vẫn chưa vừa nỗi đau
Kể từ dạo ấy xa nhau
Một lần thôi hết, ngàn sau nghẹn ngào!
Quay lưng bỏ lại tiếng chào
Trong bao tiếng khóc, tiếng nào xót xa?
Máu xương lìa bỏ thịt da
Thiếu bia, không mộ, tiếng ca lạc loài...
Còn đâu nguyên vẹn hình hài
Núi sông cúi mặt, thở dài lặng câu
Saigon nay đã về đâu
Mắt tìm ngơ ngác, quầng nâu đêm buồn
Ai gây từ bỏ cội nguồn
Để mang tượng đá linh hồn vô tri!
Gục đầu một kiếp cuồng si
Có nghe tiếng Quốc sầu bi gọi đàn?
Mây đen buồn bã giăng màn
Ngày Ba Mươi đã nhỏ làn lệ cay
Thương đời nô lệ mượn vay…!

 

Nhã Giang Thu Tâm

 

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2018

BÔNG CỎ MAY


 

BÔNG CỎ MAY
 
Cành bông cỏ trắng tinh cười trong gió
Giữa hoàng hôn có nắng nhẹ bên đồi
Cầm trên tay, lòng bỗng thấy bồi hồi
Như trước mắt cả một thời dĩ vãng
Thuở học trò, yêu mây trời lãng đãng
Thích lang thang vùng đồng cỏ mênh mông
Nơi chim hót, có núi cả, hàng thông
Tìm hoa lá ngắt về chưng bàn học …
Đời đẩy xô, đời phũ phàng khó nhọc
Bông cỏ may vươn đến khắp núi rừng
Nơi thâm sâu, chốn bao kẻ đã từng
Chịu đày ải, lúc non sông bị mất
Bàn chân chai hằn tháng năm lây lất
Bước vội qua, cho kịp mỗi chuyến xe
Bông cỏ may trắng cả lối, nằm khoe
Tôi nào thấy, khi thời gian không đợi
Trí như mờ, lòng luôn sầu vời vợi
Mắt chỉ nhìn, đâu cũng cảnh thê lương
Tim chỉ rung khi gặp mặt người thương 
Hồn xúc cảm với đàn con khốn khó!
Bao nhiêu năm niềm đau riêng còn đó
Nay gặp đây, xin đừng giận đừng buồn
Bông cỏ ơi!  Tôi đã cố vùi chôn….

 
Nhã Giang Thu Tâm

 

 

 

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

THU TÀN LÁ ĐỔ




THU TÀN LÁ ĐỔ
 
Tôi bước vào rừng Thu
Đi tìm mùa năm cũ
Nghe chiều đi tĩnh lặng
Giữa điêu tàn âm u

 
Làn gió nhẹ mơn man
Trổi nhạc khúc Thu tàn
Từng tiếng ngân rung cảm
Cung bậc sầu ly tan

 
Ngày xưa ấy đâu rồi?
Một dáng buồn riêng tôi
Giữa xôn xao lá đổ
Mắt rưng sầu xa xôi…

 
Người đi, Thu cũng xa
Để u hoài giọng ca
Âm thanh nào rạn vỡ
Lệ rơi trên phím ngà

 
Bới lá khô kiếm tìm
Toàn dấu mòn chân chim
Đâu bóng xưa kỷ niệm
Thương vết hằn trong tim !


Nhã Giang Thu Tâm

 




Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

KHI RỪNG THAY LÁ




Thu đã sắp tàn anh biết không?
Xác khô rỏi rụng ngập sân hồng
Công viên lặng lẽ mình em đợi
Thương kẻ bên trời, người cuối sông!

Quanh em chỉ có gió xôn xao
Có tiếng lá rơi buồn xạc xào
Lẫn tiếng chim rừng kêu lẻ bạn
Và em một bóng nhỏ hư hao…

Xót xa tìm dáng cũ mùa Thu
Ngơ ngác nụ cười kẻ mộng du
Nắng đã nhạt nhòa, chiều sắp tắt
Thấy lòng… sương trắng phủ âm u

Em cứ mơ hồ chẳng lối ra
Ngại ngần ôm chiếc lá khô già
Khi rừng đứng đợi cành xơ xác,  
Là lúc Đông về gợi xót xa?

Nhã Giang Thu Tâm

 

CPL MỪNG SINH NHẬT THÁNG TƯ 2018






MỪNG SINH NHẬT THÁNG TƯ 2018



Hai Tám tháng Tư, SINH NHẬT này

Mượn vui, mượn cả vần thơ thay

Lòng riêng xin gởi câu thân ái

Chúc cuộc vui đầy men rượu cay

 

Xa xôi không ngại, dẫu cao niên

Lặn lội tìm nhau nhắc tuổi tên

Gắn bó keo sơn tình chiến sĩ

Anh em, đồng đội chẳng kim tiền

 

Tháng TƯ SINH NHẬT quá đông đầy

Xích lại thêm gần, thắt chặt tay

Một tiểu đội cùng chung cắt bánh

Album hình ảnh khắp trời Tây

 

Xin chúc quý anh, chị an khang

Một lần Sinh Nhật, tuổi leo thang

Gom tình huynh đệ vào tâm khảm

Gương sáng mai sau cẩn chữ vàng.

 

Nhã Giang Thu Tâm


4/2018

NHỮNG VẦN THƠ TIẾP NỐI NGẪU HỨNG


NHỮNG VẦN THƠ TIẾP NỐI NGẪU HỨNG

 
Ba tám năm rồi chưa đổi thay
Phong trần, uy dũng vẫn còn đây
Giặc thù lẫn quất qua đầu súng
Ánh mắt sáng ngời xuyên khói bay. (Thu Tâm)

Ta vẫn thế, xưa nay ta vẫn thế
Rất bất thường và cũng rất bình thường
Kẻ chiến bại chưa một lần gục ngã
Ngẫng cao đầu nghe sóng vổ tang thương. (TVS)
   
Mặc ai nói anh là người chiến bại
Nhưng trong tôi niềm tin tưởng không ngơi
Bởi thời cơ, vận nước còn ngang trái
Người anh hùng đang ẩn nhẫn đợi thời. (Thu Tâm)
  
Hờn vong quốc đêm đêm mơ Nguyễn Huệ
Hịch bình Ngô, Nguyễn Trãi giữ giang sơn
Mặc trời mọc phương đông soi đuốc tuệ
Bốn ngàn năm dân tộc Việt trường tồn. (LêPhiÔ)
  
Đây khẩu khí kiêu hùng người chiến sĩ
Một lòng son với đất nước quê hương
Gương người xưa quyết rèn, không ủy mị 
Lửa đạn, xông pha đã quá xem thường. (Thu Tâm)
  
Có những lúc dừng chân trên đất địch
Dưới chiến hào đợi giặc lúc trăng lên
Chợt một thoáng mơ về nơi phố thị
Nhớ người yêu ta thầm khẻ gọi tên. (LêPhiÔ)
  
Người chiến sĩ con tim đâu phải đá
Trước quân thù dũng cảm chẳng ngại ngần
Khi dừng quân, nhìn trăng qua kẻ lá
Vẫn âm thầm rung cảm sợi tơ ngân. (Thu Tâm)
   
Nhưng quê cũ vẫn một màu tang tóc
Súng đạn quân thù xé nát làng quê
Đất nước đau thương ngập tràn tiếng khóc
Lính trận ra đi...đi mãi không về. (LêPhiÔ)
  
Tôi vẫn nhớ thuở xa xưa giặc giã
Các anh từng ngang dọc khắp sơn khê
Ngày hôm nay quê hương đang tàn tạ
Lính trận càng mong nuôi chí trở về. (Thu Tâm)
    
                    
Ngày đó Sài Gòn ta gặp lại em
Vẫn bờ vai nhỏ xõa mái tóc mềm
Nụ cười xinh quá nghiêng nghiêng vành nón.
- Ngập ngừng khẽ nói, anh....anh nhớ em ! (LêPhiÔ)