Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

BIỂN CHIỀU LẠC BÓNG


 
 
 
 
Biển Chiều Lạc Bóng

 
Đôi chim nhỏ tìm nhau trên biển vắng
Mặt nước gầy gọi nắng đến long lanh
Con sóng xa ồn ào tung bọt trắng...

Bãi cát vàng in từng dấu chân quanh

 
Anh có hay, biển chiều nay giận dỗi
Đang gầm vang tiếng thét xé khung trời
Như kêu gọi một người đi khuất lối
Hay nghẹn ngào lời tiếc nuối không nguôi!

 
Đời êm trôi, vẫn lửng lơ thầm lặng
Biết tìm đâu năm tháng đã xa vời
Gọi trong mơ nghe giấc dài mặn đắng
Đêm u hoài thương dĩ vãng chơi vơi…

 
Nắng đã úa như tình sầu hiu hắt
Chiều héo tàn ngơ ngác cả ý thơ
Mây vòng quanh cuộn nỗi sầu thêm chặt
Nghe mệt nhoài khúc nhạc gió bơ vơ

 
Hoàng hôn xa đang u sầu xuống vội
Phủ sắc trầm cho buốt giá không gian
Mây thở than rưng rưng buồn riêng nỗi
Người ở đâu, hỡi trăng núi gió ngàn…

 
Nhã Giang Thu Tâm

 
 

Thứ Bảy, 6 tháng 5, 2017

SAN FRAN ĐÓN ĐỢI NGƯỜI THƠ



SAN FRAN ĐÓN ĐỢI NGƯỜI THƠ

 
Đất lạ dừng chân ngắm cảnh quan
San Fran mờ ảo thoát trần gian
Giai nhân thơ thẩn tìm thi hứng
Mặc khách mơ màng chẳng muốn can
Nhấp nháy, mặt trời che nắng xéo
Chăm chăm thợ ảnh đợi mây ngang
Tình thơ hòa quyện, chân dường mỏi
Bạn, khách tình thân trò chuyện vang

 

Nhã Giang Thu Tâm
May 06-17


San Francisc

           San Fran nắng ấm dạo tham quan

Ngỡ tưởng thiên đàng dưới thế gian

Hai ả thong dong tình tự lắm

Ba chàng náo nức rực tâm can

Liền tay máy ảnh chờ mây thoảng

Lấy dáng khăn quàng đợi gió ngang

Đón tiếp người thơ chân bước mõi

Đường xa cất tiếng nụ cười vang

 

Hải Rừng

29/4/2017

 

Thứ Tư, 3 tháng 5, 2017

HỘI NGỘ THÁNG TƯ



                             HỘI NGỘ THÁNG TƯ

 
Tiếng gọi thân thương buổi họp đàn
Nắng hồng tô điểm sáng dung nhan
Một hàng nhi nữ làm duyên đứng
Rải rác nam nhân máy ảnh giàn   
Ca hát rộn ràng cung nhạc nổi  
Ngâm nga réo rắt ý thơ tràn
Tiệc vui hội ngộ hoài ghi dấu
Quên lãng thời gian, quên tiếng than!
 
Nhã Giang Thu Tâm
May 01-17


VUI HỘI NGỘ 
 Bằng hữu hẹn nhau đến họp đàn
Mừng vui hớn hở rạng dung nhan
Tứ nam tay bắt, cười nheo mắt
Thất nữ ôm nhau, nói thả giàn
Xướng-họa ca-ngâm, trầm với bổng
Hát-hò đối-đáp, rượu châm tràn
Sum vầy mấy thuở vui tương ngộ
Trời đất giao hoà hết chấm than (!)
            Đỗ Dung


Nắng thiên đường 
 
Chiều rơi nhẹ xuống lắng cung đàn 
Hội ngộ duyên thơ thấy sắc nhan 
Họp lại mừng vui la óng ỏi 
Chung nhau thoải mái hát bao giàn 
Mây trôi phiêu lãng khung trời rộng 
Gió thổi mênh mang nắng ngập tràn 
Kỷ niệm ...lưu hình say hạnh phúc 
Tươi cười thanh thản ...có ai than ?
                Minh Thuý 
 
 
 
BẠN ẢO HỘI NGỘ THẬT
Bạn ảo từ lâu "quậy" diễn đàn
Chiều nay nắng đẹp kiến dung nhan
Bảy nàng ca, hát, ngâm, inh ỏi
Bốn "cụ" uống, ăn, ...chụp, thả giàn
Mấy thuở gặp nhau vui tới bến
Nhiều năm nhìn lại nhớ đầy tràn
Chia tay lưu luyến bao lời hẹn
Lần tới sum vầy...phá khỏi than!
Phương Hoa - Apr/29/2017

MẸ ƠI CON NHỚ MẸ!




Phảng phất qua làn sương mỏng lan
Xa xăm từ chốn gió mây ngàn
Đêm nay mẹ lại về theo mộng    
Mắt lặng lẽ nhìn sợi khói tan

Mẹ mang vương vấn nét u buồn
Có phải muôn đời vẫn giấu chôn
Bao nhiêu tâm sự chưa vơi tỏa
Của cả một thời ngấn lệ tuôn ?

Hai mấy năm rồi trong trí con
Mẹ luôn đầy ắp tựa như còn
Vòng tay thuở ấy nồng hơi ấm
Giọng nói êm đềm, mát nụ hôn

Con muốn gọi hoài tiếng Mẹ ơi!
Mà sao tiếng nấc nghẹn không lời
Giấc mơ ngắn ngủi âm thầm lặn
Đêm vắng chỉ còn cơn gió lơi…  
NG. Thu Tâm


Mẹ tôi, cũng đơn giản như hàng vạn bà mẹ Việt Nam khác của mọi người, chịu thương chịu khó, hiền từ và thương yêu chăm sóc gia đình chẳng nề gian khổ. Riêng đối với tôi, ngoài người cha đáng kính ra mẹ luôn ngời sáng hơn tất cả. Cha tôi là lính trận triền miên ngoài chiến trường, mẹ mang nét u buồn trên khuôn mặt nhẫn nhục đảm nhận hai vai trò cùng lo sinh kế cho cả gia đình 8 miệng ăn vì lương của cha rất hạn hẹp. Thỉnh thoảng thời gian ngắn ngủi cha về phép, ánh mắt mẹ lại long lanh sáng và thấp thoáng môi cười.
 
Kể từ khi tôi vừa có trí khôn thì anh chị em tôi đã chịu cảnh mồ côi cha. Ông tử trận để lại cho mẹ 7 đứa con còn còn tuổi học trò, mẹ bắt đầu trở thành người đàn bà bản lãnh cứng cỏi trước xã hội, uy nghiêm với đám con tuổi ăn tuổi lớn vô tư và nghịch ngợm. Nụ cười xem như lẩn trốn mất tăm nhường cho dáng vẻ tất tả của người phụ nữ mới hơn bốn mươi còn xinh đẹp khiến lắm người thương cảm. Mẹ ngược xuôi đầu tắt mặt tối, làm cả việc nặng nhọc dành cho đàn ông, bán buôn, chăn nuôi, thậm chí trồng trọt lấy hoa lợi trong khu đất vườn sau nhà. Đêm về bên đàn con nhỏ ngồi học bài, mẹ cặm cụi may vá kiếm thêm thu nhập. Lúc ấy, tôi dại khờ thắc mắc sao mẹ làm chi nhiều việc đến thế? Bàn tay mẹ thô ráp sần sùi nứt nẻ nhưng nét trang nhã còn nguyên trên những ngón dài thon thả. Dù lặn lội suốt ngày ngoài trời, mưa dầm nắng gắt vẫn phải chào thua làn da trắng vốn có của mẹ. Trong đàn con lau nhau, tôi vốn dĩ là đứa èo uột nhất, quanh năm đau ốm sụt sùi… Làm sao tôi quên những khi bị cảm sốt  được mẹ chăm sóc, mẹ thường lo lắng đi hái đủ thứ lá nấu nước xông cho tôi, vậy mà chưa bao giờ tôi chịu ngồi yên cho mẹ trùm kín chiếc khăn với nồi nước nóng sôi bốc mùi xả hay bạc hà mù mịt hơi. Tôi rất dễ bị ngộp thở, vừa sặc sụa vùng chạy vừa la inh ỏi. Mẹ đành cho uống thuốc rồi dùng dầu khuynh diệp thoa lên hai bên thái dương tôi, đồng thời lấy ngón tay chà xát mạnh, mẹ bảo cho dầu thấm vào thịt sẽ mau khỏi hơn. Rất nhiều lần cho tôi cảm giác da tay mẹ rất nhám qua sự bỏng rát không phải vì dầu nóng. Khi phát hiện ra điều này, tôi thực sự buồn và chú ý tới mẹ hơn từ đó. Tay tôi thì nhỏ nên lọt thỏm giữa lòng bàn tay mẹ, tôi thường viện cớ so sánh để khen tay mẹ đẹp, tôi nắn bóp xoa xoa trên những vết chai sần nổi cộm đó lòng nghẹn ngào thầm giấu niềm cảm xúc thương yêu. Lúc đó đâu có lotion như bây giờ mà tặng cho mẹ thoa, cũng không có cả găng tay để bảo vệ bàn tay đẹp của mẹ. Tôi ôm mẹ muốn nói lời cảm ơn, giọt nước ẩn trong khóe mắt tôi chắc khó thấy được nên mẹ mắng và hất tay tôi ra. Tôi hiểu mẹ luôn bận rộn cả trăm việc, làm gì có thì giờ ngồi yên một chỗ mà chú ý tới cảm xúc của tôi ...    

Từ thuở bé tôi rất nhút nhát, lại thường ngoan ngoãn nghe lời mẹ nhất nhà, nào ai nhận ra trong thể xác yếu đuối bé nhỏ đó của tôi lại ẩn chứa một sự kiên cường trước mọi hoàn cảnh. Dù chưa trưởng thành và là đứa con thứ ba của gia đình, tôi đã sớm nhận thức được mình cần phải làm gì. Ngoài giờ đi học ra tôi không đi chơi như những bạn cùng tuổi, không đua đòi mua sắm và đòi hỏi điều gì cho cá nhân. Học hoặc làm bài xong, thời gian rảnh tôi thường theo mẹ đan lát hay may vá áo quần cho cả nhà, chăm sóc mấy đứa em. Mẹ đã truyền lại cho tôi mọi căn bản của nữ công từ dễ đến khó, tôi cố gắng học hỏi nhưng sự khéo léo của mẹ thì tôi khó lòng theo kịp nổi, tuy vậy bấy nhiêu đó cũng đã giúp tôi rất nhiều sau này cho cuộc sống. 

 Hai thằng em trai út quấn quýt tôi hơn cả, nhất là một thời gian vì hoàn cảnh mấy chị em phải đi học xa mẹ mấy năm trời. Chúng luôn theo vòi vĩnh đủ chuyện, kể cả khi ngủ cũng dành nhau ôm chặt cứng hai bên cánh tay tôi đến tê cứng thì lại trở đầu ôm lấy hai chân tôi. Thương quá những đứa em côi cút tội nghiệp của tôi, nhìn các em vô tư sống với cảnh thiếu thốn, tôi xót xa vô hạn. May sao những việc làm bất ngờ và bất đắc dĩ của tôi cũng giúp được ít nhiều cho cuộc sống gia đình, các em có thêm chút thịt thà, cá mắm trên mâm cơm hàng ngày. Nhìn các em hớn hở mừng reo có tấm áo manh quần mới mỗi lần Tết đến hay khi nhập học, lòng tôi rất vui. Động lực ấy khiến tôi yên tâm giấu diếm gia đình để đi làm thêm,  mẹ và anh tôi đã buồn lắm khi biết được. Sau một lần đau nặng bị gián đoạn việc học gần cả năm, tôi thực thụ bước vào đời sống một nhân viên của trường Thiếu Sinh Quân.    

Tôi theo thói quen của gia đình, Mẹ thường nấu nướng ở nhà hay mua về cho con cái ăn uống thoải mái chứ không cho ra ngoài. Lương lãnh được bao nhiêu đều giao hết cho mẹ tiêu dùng, quần áo hoặc giày dép thì mẹ sắm cho thứ gì tôi dùng thứ đó, sắc tay tôi có mỗi tiền xe đi và về hai buổi mẹ đưa cho mỗi buổi sáng. Tôi xem đó là điều tự nhiên không hề thắc mắc hay đòi hỏi so sánh với ai. Buổi sáng tháng Sáu hôm ấy trời mưa tầm tã, tôi thường dậy sớm đi bộ cách nhà độ nửa cây số ra bến xe lam đi đến chỗ làm, chiếc xe chở tôi bắt đầu depart máy thì chợt thoáng nghe giọng mẹ hốt hoảng gọi với theo:

-“ Con quên mang thức ăn trưa này”

Nhìn thấy dáng mẹ từ đàng xa đang hấp tấp dẫm bừa trên những vũng nước mưa bước tới, áo quần ướt đẫm, tóc tai tơi tả dính bết vào mặt làm tôi rưng rưng nước mắt tự trách mình lơ đễnh bắt tội mẹ, đưa tay nhận gói bánh và chai nước tôi nghẹn ngào nói nhỏ: 

“ Sao mẹ không mặc áo mưa hay che dù, bị ướt hết về sẽ bị cảm thì sao?”  

Mẹ cười hiền từ:

 - “ Có sao đâu con, nước mưa mát lắm. Mẹ sợ đưa trễ cho con, trưa nay lấy gì ăn? Thôi mẹ về đây”  

Tiếng mấy người trên xe nhao nhao khen tôi được mẹ cưng chiều, riêng tôi ngồi thẫn thờ nhìn theo tấm lưng mỏng manh của mẹ trong chiếc áo ướt dán sát vào người khi mẹ quay gót trở về… Bóng mẹ khuất dần khi xe lăn bánh, tôi cúi nhìn gói thức ăn trưa đơn giản có mỗi khúc bánh mì nhỏ kẹp trứng và chai nước bé tí mà mẹ phải mất công lặn lội quên cả mưa gió đem đến cho tôi. Nước mắt chực trào ra, tình thương mẹ bỗng dạt dào dâng lên đến nghẹn tức buồng tim. Hình ảnh ấy chưa bao giờ ra khỏi tâm trí tôi được cho đến bây giờ. Còn biết bao điều hy sinh của mẹ dành cho đến nỗi tôi không thể nhớ hết, cũng may thời gian mẹ đau ốm và trước khi mẹ từ giã cõi đời, tôi đã được ở bên cạnh săn sóc chăm lo. Mẹ ra đi thiếu sự thanh thản, tôi biết chứ! Làm sao mẹ vui được khi của cải mẹ gầy dựng cực khổ mấy chục năm trời đã không giữ được cho con cháu theo ý mẹ mong ước. Đất nước đổi thay và hoàn cảnh eo hẹp kèm theo nỗi uất ức đã giết dần giết mòn mẹ của tôi. Ngày tôi có đủ điều kiện có thể lo cuộc sống khá hơn cho mẹ thì đã quá muộn màng. Mẹ đã bỏ chúng tôi ra đi từ lâu…

Còn một tháng nữa là đến ngày giỗ lần thứ 28 của mẹ, mùa Xuân cũng đã qua rồi mùa xuân sẽ trở lại, chỉ có mùa Xuân của riêng tôi đã mất đi ý nghĩa từ khi người mẹ thân kính của tôi lìa đời. Ngày xưa tôi thật vô tình nên không biết mẹ yêu màu gì, dù là đứa con mồ côi mẹ, tôi vẫn luôn thích chưng hoa hồng đỏ trên trang thờ. Di ảnh mẹ đẹp lộng lẫy bên sắc hoa với ánh mắt hiền từ đang nhìn tôi trìu mến. Có phải mẹ vẫn luôn hiện diện bên đời con?

 “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ”.

 

Nhã Giang Thu Tâm
May 2017

  

 

Thứ Hai, 1 tháng 5, 2017

Mừng tuổi NGUYỄN HUỆ HẢI NGOẠI






     Mng tui NGUYỄN  HUỆ HẢI NGOẠI 


Mừng nay Nguyễn Huệ được thôi nôi

Sinh Nhật tròn năm đã đến rồi

Xin gởi bài thơ, quà tặng nhỏ

Chút tình thân mến của riêng tôi

 

Ngoại nội, tứ phương dội tiếng lành

Gió hòa mưa thuận giữa trời thanh

Hoa thơm cỏ lạ, muôn chim hót

Thơ nhạc, tưng bừng quấn quyện quanh

 

Bao nhiêu công sức đắp xây nền

Muôn vạn sắc màu, ngát tuổi tên

NGUYỄN HUỆ đồng môn cùng thưởng ngoạn

Thầy Cô, thân hữu thẫn thờ… quên

 

Chúc tháng ngày dài, bóng vượt xa

Năm Châu Bốn Biển mãi chan hòa

Cali nắng ấm, ân tình nở

Thơm tỏa bốn mùa, mong 
 

  Nhã Giang Thu Tâm
Apr 30-2017
 
 

 





Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

DUYÊN HỘI NGỘ



 
                  DUYÊN HỘI NGỘ
 
Hayward chan hòa nắng cuối Xuân
Tình thơ vương vấn kéo nhau gần
Bốn phương tụ lại tình thêm nở
Bạn ảo một chiều thêm kết thân
 
Xin cảm ơn ai những nụ cười
Cảm ơn cuộc sống, bạn tôi ơi!
Văn thơ hòa quyện, đời thêm nghĩa
Rộn ràng thi tứ giữa chiều rơi
 
Hát ngâm thoáng chốc chỉ đơn sơ
Không sáo, đàn ngân… vẫn thẫn thờ
Nắng rọi lung linh trong ánh mắt
Cho chiều thêm đọng nét nên thơ  
 
Rạng rỡ môi hồng bên khóm cây
Muôn hoa như lẩn trốn nơi đây
Không gian lành lạnh ghen tình ấm
Gió lặng tiếng thầm trong ngất ngây
 
Xin gởi bạn tôi một chút tình
Chút hương hoa của buổi chiều xinh
Mang theo kỷ niệm trong hành lý
Hội ngộ hữu duyên của chúng mình
 
Nhã Giang Thu Tâm
30-4-17