Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

KHI RỪNG THAY LÁ




Thu đã sắp tàn anh biết không?
Xác khô rỏi rụng ngập sân hồng
Công viên lặng lẽ mình em đợi
Thương kẻ bên trời, người cuối sông!

Quanh em chỉ có gió xôn xao
Có tiếng lá rơi buồn xạc xào
Lẫn tiếng chim rừng kêu lẻ bạn
Và em một bóng nhỏ hư hao…

Xót xa tìm dáng cũ mùa Thu
Ngơ ngác nụ cười kẻ mộng du
Nắng đã nhạt nhòa, chiều sắp tắt
Thấy lòng… sương trắng phủ âm u

Em cứ mơ hồ chẳng lối ra
Ngại ngần ôm chiếc lá khô già
Khi rừng đứng đợi cành xơ xác,  
Là lúc Đông về gợi xót xa?

Nhã Giang Thu Tâm

 

CPL MỪNG SINH NHẬT THÁNG TƯ 2018






MỪNG SINH NHẬT THÁNG TƯ 2018



Hai Tám tháng Tư, SINH NHẬT này

Mượn vui, mượn cả vần thơ thay

Lòng riêng xin gởi câu thân ái

Chúc cuộc vui đầy men rượu cay

 

Xa xôi không ngại, dẫu cao niên

Lặn lội tìm nhau nhắc tuổi tên

Gắn bó keo sơn tình chiến sĩ

Anh em, đồng đội chẳng kim tiền

 

Tháng TƯ SINH NHẬT quá đông đầy

Xích lại thêm gần, thắt chặt tay

Một tiểu đội cùng chung cắt bánh

Album hình ảnh khắp trời Tây

 

Xin chúc quý anh, chị an khang

Một lần Sinh Nhật, tuổi leo thang

Gom tình huynh đệ vào tâm khảm

Gương sáng mai sau cẩn chữ vàng.

 

Nhã Giang Thu Tâm


4/2018

NHỮNG VẦN THƠ TIẾP NỐI NGẪU HỨNG


NHỮNG VẦN THƠ TIẾP NỐI NGẪU HỨNG

 
Ba tám năm rồi chưa đổi thay
Phong trần, uy dũng vẫn còn đây
Giặc thù lẫn quất qua đầu súng
Ánh mắt sáng ngời xuyên khói bay. (Thu Tâm)

Ta vẫn thế, xưa nay ta vẫn thế
Rất bất thường và cũng rất bình thường
Kẻ chiến bại chưa một lần gục ngã
Ngẫng cao đầu nghe sóng vổ tang thương. (TVS)
   
Mặc ai nói anh là người chiến bại
Nhưng trong tôi niềm tin tưởng không ngơi
Bởi thời cơ, vận nước còn ngang trái
Người anh hùng đang ẩn nhẫn đợi thời. (Thu Tâm)
  
Hờn vong quốc đêm đêm mơ Nguyễn Huệ
Hịch bình Ngô, Nguyễn Trãi giữ giang sơn
Mặc trời mọc phương đông soi đuốc tuệ
Bốn ngàn năm dân tộc Việt trường tồn. (LêPhiÔ)
  
Đây khẩu khí kiêu hùng người chiến sĩ
Một lòng son với đất nước quê hương
Gương người xưa quyết rèn, không ủy mị 
Lửa đạn, xông pha đã quá xem thường. (Thu Tâm)
  
Có những lúc dừng chân trên đất địch
Dưới chiến hào đợi giặc lúc trăng lên
Chợt một thoáng mơ về nơi phố thị
Nhớ người yêu ta thầm khẻ gọi tên. (LêPhiÔ)
  
Người chiến sĩ con tim đâu phải đá
Trước quân thù dũng cảm chẳng ngại ngần
Khi dừng quân, nhìn trăng qua kẻ lá
Vẫn âm thầm rung cảm sợi tơ ngân. (Thu Tâm)
   
Nhưng quê cũ vẫn một màu tang tóc
Súng đạn quân thù xé nát làng quê
Đất nước đau thương ngập tràn tiếng khóc
Lính trận ra đi...đi mãi không về. (LêPhiÔ)
  
Tôi vẫn nhớ thuở xa xưa giặc giã
Các anh từng ngang dọc khắp sơn khê
Ngày hôm nay quê hương đang tàn tạ
Lính trận càng mong nuôi chí trở về. (Thu Tâm)
    
                    
Ngày đó Sài Gòn ta gặp lại em
Vẫn bờ vai nhỏ xõa mái tóc mềm
Nụ cười xinh quá nghiêng nghiêng vành nón.
- Ngập ngừng khẽ nói, anh....anh nhớ em ! (LêPhiÔ)

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

THƠ HỌA TÌNH HẬN & TÌNH THÂN




 
TÌNH THÂN

 

Gặp gỡ được nhau ở góc trời
Cũng là duyên phận cánh bèo trôi
Nỗi hờn vong quốc cùng san xẻ
Cho ấm chút lòng tuổi lá rơi…
 
Khói thuốc sao làm khóe mắt cay
Nhắc ôn kỷ niệm, lần qua ngày
Nhìn quanh đồng đội còn bao nữa
Rồi cũng xa rời theo gió mây!
 
Một thời gian khổ thuở xa xưa
Vượt suối, non cao, gió chướng mùa
Lặn lội đêm sương lùng vết giặc
Poncho che áo trận chiều mưa …
 
Bao năm lưu lạc bốn phương trời
Lòng những ngậm ngùi, chiến hữu ơi!
Nhớ nước thương nhà, cơn uất hận
Canh buồn đếm mãi, lệ khô rơi!
 
Nhã Giang Thu Tâm

 
TÌNH HẬN

 
Nước mất, nhà tan, hận ngút trời
Nỡ đành than vãn kiếp nổi trôi
Sao không cất tiếng: hờn vong quốc?
Lệ đã khô dòng, lệ chẳng rơi

 
Thức trắng đêm trường nhấp men cay
Để cố mà quên những tháng ngày
Chiến hữu, bạn bè, đồng đội cũ
Ai còn … ai mất giữa trời mây?

 
Cuộc tình đẹp lắm giữa thời xưa
Chia cách từ đây lúc giao mùa
Âu cũng cam đành đôi ngã rẽ
Nhớ tiếc làm gì chuyện gió mưa?

 
Dìu dặt đêm đen vọng cuối trời
Trông về xa tít, Việt Nam ơi!
“Bốn ba” ghi dấu: buồn thương hận
Bay bổng cuộc đời…  tan tác rơi.

 
Nguyễn Dẫn

 

 

 

 

 
THÁNG TƯ RA BIỂN

Những ai còn nhớ quê hương?
Sao tim ta vẫn cứ vương lệ ngầm.
Chiều lên nghe nhói âm thầm.

Đường xưa lối cũ như cầm nát tan!
Một mình ngắm ngón tay đan
Bao giờ gảy được cung đàn dấu yêu?
Giây chùng, phím cũng đăm chiêu
Nhạc ngân từng nốt đổ xiêu nghẹn ngào…
Nhìn lên thăm thẳm trời cao
Bóng chim bay khuất nơi nào xa xăm
Biển đang gào nỗi hờn căm
Hay lòng ta một cõi thăm thẳm sầu?
Tháng TƯ, tháng của nguyện cầu
Của hồn u uất, của mầu tang thương!
Đó đây lẩn khuất màn sương
Người muôn năm cũ có nương bóng mờ?
Bao giờ cho đến bao giờ,
Oan khiên giải được, cõi bờ thôi chia!!!


 Nhã Giang Thu Tâm

 
 

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2018

LỜI NHẮN GỞI


 


LỜI NHẮN GỞI
 
Hải âu cánh trắng chiều nay
Bỗng nhiên xà xuống bàn tay lạc loài
Nắng còn tiếc nuối ngày dài
Chim bay mỏi có u hoài bóng đơn?
Ta, người nào đã gì hơn,
Chia nhau đồng cảm keo sơn kết tình!
Chiều nay biển vắng một mình
Lang thang để gặp bóng hình xa xưa
Mênh mông sóng nước đẩy đưa
Trời xanh lộng gió, nắng thưa thớt buồn
Ta còn trăn trở cội nguồn
Nên đăm đắm mãi tâm hồn tiếc thương
Nụ cười ngơ ngác đêm sương
Nhìn ra bóng tối để tương tư gì?
Xa xưa nơi ấy xuân thì
Quê hương giờ đã… bởi vì ác gian!
Nghẹn ngào, nặng trĩu tâm can
Núi sông đất mẹ cũng chan chứa sầu
Chim ơi ta nhắn lời cầu
nguyện xin cho phép nhiệm mầu đổi thay…

 
Nhã Giang Thu Tâm

 

 

“CÁCH TÂN ” !!!




 “CÁCH TÂN ” !!!

Lạ quá cô kia quên mặc quần
Áo dài hai vạt hở khoe chân
Phải cô vội vã mà vô ý
Hoặc phát minh ra “kiểu cách tân”?


Vênh váo ánh nhìn thách thức ai
Bờ môi mím chặt, má phồng quai
Răng thừa cần phải che cho kỹ?
Dáng đứng như người mẫu chẳng sai…


Điệu đàng mũ trắng đội như Tây
Tay chắp định che chiếc bụng… dầy?
Áo đỏ, dép đen, túi xách hiệu
Ngực cài hoa trắng, dân chơi đây!


Ra ngoài cô hẳn đã soi gương
Có biết hình truyền khắp bốn phương?
 Chắc nghĩ người đời khen ngợi lắm,
Sao tôi lại thấy.. vượn trên đường!


Chỉ tội nghiệp cho chiếc áo dài
Bao nhiêu niên đại ngự trên ngai
Năm Châu bốn biển đều ca tụng
Nay bị chôn vùi trong quái thai…!!!


Nhã Giang Thu Tâm