Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

HƯ VÔ




Một đời cô phụ mỏi mòn,
Một đời má phấn có còn mấy Thu !
Gió lên bay mất cánh dù,
Mưa rơi, lá rụng mịt mù trời không.
Hồn em trắng tuyết mùa Đông,
Vẫn băng gía lạnh bến sông hững hờ .
Ngày qua tháng lại ơ thờ,
Lẻ loi hạt bụi nhạt mờ, mỏng manh .
Mặc đời đục đục , thanh thanh ,
Trần gian một bóng loanh quanh với mình .
Dưới sương thầm lặng cánh quỳnh ,
Sớm tàn tối nở , thương tình chi ai ?
Hoa nào chẳng phút tàn phai ,
Sắc hương xin gởi một mai tái hồi !
Hoàng hôn đang lặn sau đồi ,
Vẫy tay từ biệt chân trời xa xa ,
Chỉ là một kiếp tàn hoa ,
Sắc không, không sắc ,vẫn là hư vô …


Thu T.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét