
HỢP TAN CHUNG MỘT NỖI SẦU
Mới chớm thu thôi, sao nghĩ tàn,
Mới chớm thu thôi, sao nghĩ tàn,
Đã thầm buồn bã nỗi
miên man.
Đã mơ hồ tưởng cánh
tim vỡ,
Đã nhỏ giọt sầu sợ
gió sang!
Có tình nào hợp lại
không tan?
Thu cuối mùa, thu rụng
lá vàng.
Hoa nở lại tàn, đời
biến đổi,
Chỉ còn riêng một nỗi
sầu mang!
Con tạo luôn gieo cảnh
bẽ bàng,
Như đời lá nát mỗi
Thu sang.
Tả tơi hoang lạnh nằm
ngơ ngác,
Dưới bước chân buồn
buốt tiếng vang.
Nhã Giang Thu Tâm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét