Chợt ghé
qua một chiều, ngôi vườn ấy Tháng Tám
rồi, trời đã chuyển sang mùa Những bông
hồng còn cố gượng ganh đua Khi nhan
sắc nhạt nhòa, thân tàn tạ! Một mình
thôi, tôi bỗng thành kẻ lạ Ngang tầm
tay một dáng nhỏ bơ vơ Đang cúi đầu
ủ rũ, khiến ngẩn ngơ Lòng lữ
khách ngậm ngùi thương đời úa. Trời cao trong,
mây xanh màu đẹp quá Mà trần
gian muôn loại mãi bi ai Đến cỏ cây
hoa lá cũng mau phai Người chìm
đắm trong vực sâu tăm tối Nâng cánh
hoa mong tình yêu truyền nối Trong bàn
tay ấp ủ thắm chân tình Chắc chẳng
còn trở lại với dáng xinh Đời ngắn
ngủi, thời gian sao quay ngược?
Bao phù
du nhận, trao cùng mất, được Sẽ một ngày
tan biến giữa hư không Người hay
hoa chung số kiếp lạnh nồng Ngoảnh mặt
lại đã như là hư ảo. Nhã Giang
Thu Tâm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét