Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018

BIỂN CHIỀU GIÓ LỘNG





BIỂN CHIỀU GIÓ LỘNG


Chợt một ngày tôi thành người khách lạ
Giữa đất trời, biển lớn rộng mênh mang
Cả đại dương ồn tiếng dội âm vang
Nghe lạc phím cung đàn trong tâm trí

Mặt nước xanh, long lanh như ngọc quý
Sóng vẫy vùng uốn lượn, nối đuôi nhau
Đàn Hải Âu thinh lặng, đứng nghiêng đầu
trên cát trắng, bức tranh thơ diễm tuyệt

Tôi đứng đó hồn trôi xa biền biệt
Phía bên kia có phải đó bến bờ?
Trời bao la giữa mây nước mịt mờ
Lòng rộng mở, thấy đời đáng yêu quá!

Tôi ngửa mặt đón nắng về hong má.
Gió lộng đùa vò rối cả tóc mây
Biển ồn ào, sóng vẫn vỗ ngất ngây
Tôi lữ khách chôn chặt chân, mê mẩn…

Nhã Giang Thu Tâm…




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét