Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

TRÒ ĐỜI ?



 
(Dựa theo thơ của Trần tế Xương )
 

Lẳng lặng mà nghe họ kháo nhau ,
Trường Tây trường Mỹ , lực thâm sâu.
Tài năng ,học lực hơn thiên hạ ,
Lắm kẻ ngây thơ đứng gãi đầu !

Lẳng lặng mà nghe họ tự xưng,
Ông to bà lớn, nổ tưng bừng!
Nửa khoe nửa bịa, tranh nhau kể, 
Xã hội bây giờ quá thịnh hưng ! 
 
Lẳng lặng mà nghe họ nịnh nhau,
Lời ngon tiếng ngọt xỏ từng xâu . 
Chín tầng lơ lửng ,theo mây gió.
Rút hết niềm riêng ra đổi trao …
 
Lẳng lặng mà xem họ giận nhau,
 Mỉa mai, châm biếm chẳng chừa câu !  
Những lời tâm sự khi thân thiết ,
Trở mặt xoay ngang tráo đổi màu...
 
Lẳng lặng mà nghe họ tố nhau,
Kẻ kia lắm chuyện, dựng và tâu.
Người này chuyên việc tìm, bơi móc,
Tình thật, tình vờ tựa biển sâu!
 
Lẳng lặng mà nghe họ mắng nhau,
Dùng lời hoa mỹ ,móc từng câu.
Văn minh lịch sự người bằng cấp,
Giằng xé sao cho đến nát nhàu …!!
 
Thế thái nhân tình chỉ thế thôi,
Màu mè, giả tạo ,bạc như vôi !
Nghĩa tình, ơn huệ đem ra chợ,
Chỉ biết ngậm ngùi, một chữ: Ôi !
 
 
Thu Tâm.

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét