Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

SỢI TÓC VẤN VƯƠNG





SỢI TÓC VẤN VƯƠNG
 
 
Anh từng bảo muốn xin em sợi tóc,
Để mỗi lần thấy nhớ lấy ra xem.
Trong nghìn sợi, em không cần lựa lọc,
Vì sợi nào cũng vẫn chính là em.

Anh dán lên Computer trước mặt,
Để thấy em trong từng phút cuộc đời.
Và chúng ta thần giao qua ánh mắt,
Dù nghìn trùng có ngăn cách đôi nơi.

Hồn xúc cảm theo từng câu anh nói,
Tim bồi hồi như chắp cánh bay cao.
Nghiêng mái tóc gọi gió về tung rối,
Chợt nghe thèm bàn tay vuốt, nôn nao...
 
Em bước đi bóng ngả, đường hoang lạnh, 
Buông lửng lơ dòng suối tóc êm đềm.
Trời Hạ nồng, dải Ngân Hà lấp lánh, 
Giữa bạt ngàn tinh tú tỏa trong đêm.

Em tự hỏi, trên tầng không thăm thẳm,
Vì sao nào đắm đuối ánh nhìn anh?
Chòm Libra công lý, nằm xa lắm,
Để cô đơn một Xử Nữ chân thành.
 
Trên vai em, suối tóc dài ngày tháng,
Cứ quẩn quanh cuộn chặt nỗi sầu mong.
Kẻ lang thang bên góc rừng hoang vắng,
Người cúi đầu, u uẩn một dòng sông.
 
 
Nhã Giang Thu Tâm 
 


 
 
 



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét